Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Mưa Rào Tắm Mát Thân Khô
“Chị.”
Cơ thể trần trụi của cậu đè lên cô. Làn da săn chắc, cứng như đá, lông tơ trên đùi rậm rạp cọ vào bắp đùi non mềm của cô, vừa rát vừa ngứa. Cậu dịu dàng hôn cô, hơi thở sạch sẽ, thơm mùi thanh xuân, khác hẳn mùi thuốc lá và rượu bia cũ kỹ của Trương Tuyền Phong. Nụ hôn của cậu làm cô hoa mắt chóng mặt.
Đôi môi mỏng của cậu rời khỏi môi cô, trượt xuống, bao bọc lấy núm vú căng cứng. Cậu mút mạnh bên này, rồi lại day cắn bên kia. Cậu “ăn” hai bầu ngực cô đến ướt đẫm nước bọt, rồi hôn dọc xuống chiếc bụng phẳng lì.
Phó Nhàn Linh đoán được ý đồ của cậu. Cô xấu hổ khép chặt hai chân lại, khuôn mặt đỏ bừng, giọng nhẹ như muỗi kêu: “Đừng… Cậu… cứ vậy vào đi.”
Vu Hướng Tây cười rộ lên, một tiếng “Được!” sảng khoái.
Cậu xé mở bao cao su, vụng về đeo vào, rồi vươn tay sờ sờ nơi cửa huyệt của cô. Nước đã lênh láng.
Cậu tách hai chân cô ra, nắm lấy thứ hung khí nóng bỏng của mình, nhắm ngay cửa huyệt ướt át mà chậm rãi đẩy vào.
“A…” Phó Nhàn Linh bị cắm đến căng đầy, không nhịn được mà cong người lên. Toàn thân cô căng như dây đàn. Âm đạo bị vật lạ xâm nhập, căng đến mức tận cùng, cảm giác no trướng tê dại lan tỏa khắp xương cốt. Trương Tuyền Phong chưa bao giờ cho cô cảm giác “lấp đầy” đến nghẹt thở như thế này.
Cô nắm chặt lấy ga giường, chờ đợi chàng trai cắm vào hoàn toàn, cô mới dám thở phào một hơi.
Nhưng hơi thở còn chưa kịp điều hòa, cậu đã cúi đầu hôn ngấu nghiến lấy môi cô, một tay nắm chặt eo cô, bắt đầu nhanh chóng đưa đẩy.
Tiếng rên rỉ của cô bị nụ hôn nuốt chửng, chỉ còn lại những tiếng nức nở vụn vỡ bị cậu nuốt hết vào bụng.
Khoái cảm ập đến vừa sâu vừa nặng. Cô bị đè nặng, bị cắm liên tục mấy chục phát, cổ họng tràn ra tiếng khóc thút thít, bụng nhỏ run lên vài cái, cứ thế mà cao trào.
Vu Hướng Tây bị vách thịt co rút kẹp chặt đến thở hổn hển. Cậu lùi ra một chút, đôi môi nóng rẫy dừng ở bên má cô. Cậu nhìn vành tai trắng nõn, ửng hồng của cô, rồi đột nhiên há miệng, ngậm lấy nó mà mút mát.
“Á!” Phó Nhàn Linh cảm thấy như có một luồng điện giật chạy dọc sống lưng. Linh hồn cô như bay lên chín tầng mây. Cô nắm chặt ga giường, cổ ngửa ra sau, hoàn toàn phó mặc cho cậu.
Chàng trai vừa điên cuồng thúc vào cơ thể cô, vừa liếm mút lỗ tai cô. Hơi thở nóng rực phả vào màng nhĩ, cô bị kích thích đến mức cổ họng tràn ra tiếng rên nức nở.
Tiểu huyệt ướt mềm bị cậu đâm chọc đến tê mỏi. Khoái cảm bén nhọn từ xương cụt chạy thẳng lên đỉnh đầu. Cô vươn tay, bắt lấy cánh tay rắn chắc của cậu, trong cổ họng bật ra tiếng hét chói tai kéo dài: “A….Không cần…đừng cắm nữa…A…”
Cô căng cứng mu bàn chân, bụng nhỏ run rẩy kịch liệt. Lần cao trào này kéo dài mười mấy giây, dữ dội hơn bất cứ lần nào cô tự dùng đồ chơi.
Cô há miệng thở dốc, linh hồn như bị rút khỏi cơ thể, lơ lửng giữa không trung.
Chàng trai bò qua, hôn lên môi cô, giọng khàn đặc, quyến rũ: “Chị, thoải mái không?”
Gương mặt cô đẫm nước mắt sinh lý, đôi mắt đắm chìm trong khoái cảm vẫn còn thất thần. Cô chớp chớp mắt nhìn cậu, giọng khàn đến mức tự mình cũng không nhận ra: “Thoải mái… Thoải mái muốn chết.”
Vu Hướng Tây ôm cô vào phòng tắm.
Động tác của cậu cẩn thận và dịu dàng đến không ngờ. Cậu thoa sữa tắm lên người cô, lòng bàn tay có vết chai mỏng cọ xát trên làn da nhạy cảm. Lòng bàn tay cậu rất nóng, mỗi nơi lướt qua đều khiến cô run rẩy thở dốc.
Dòng nước ấm áp chảy từ đỉnh đầu xuống. Ngón tay cậu xoa nắn tai cô, tỉ mỉ rửa sạch, rồi cậu cúi đầu, ngậm lấy vành tai trắng như ngọc, đầu lưỡi đưa vào liếm, răng nhẹ nhàng cắn cắn.
Tiếng liếm mút ẩm ướt bị phóng đại gấp mấy lần bên tai. Phó Nhàn Linh cắn môi nghẹn ngào, cơ thể hơi cúi xuống, một tay đẩy cậu ra, lại bị cậu nắm lấy cổ tay, đặt lên trên hung khí nóng hổi của mình.
Phó Nhàn Linh mặt đỏ bừng. Tay của cô quá nhỏ, căn bản không nắm hết được vật khổng lồ kia. Côn thịt đỏ tím nảy lên một cái trong lòng bàn tay cô, nhiệt độ bỏng rẫy.
Chàng trai nắm chặt tay cô, di chuyển lên xuống trên thứ hung khí thô to của mình, thở hổn hển ngậm lấy vành tai cô, trầm thấp gọi: “Chị.”
Phó Nhàn Linh bị âm thanh của cậu trêu chọc đến sống lưng run rẩy. Cô muốn rút tay về, nhưng không thể. Cậu cúi đầu hôn lên vai và cổ cô, liếm đi những giọt nước trên da. Cánh tay rắn chắc từ phía sau siết chặt lấy eo cô, tay trái ôm lấy bầu ngực, lúc nặng lúc nhẹ nhào nặn đầu vú mẫn cảm.
Tay phải cậu buông tay cô ra, ngón tay thon dài tiến vào giữa hai chân cô. Ngón trỏ cứng rắn cọ vào da thịt non mềm, ngón giữa chạm vào cửa huyệt đã ướt đẫm.
Cô giãy dụa muốn tránh đi, lại bị cậu hôn lấy môi.
Ngón tay của cậu tiến quân thần tốc. Cậu hơi cong ngón tay, tìm kiếm điểm G của cô. Chỉ vài lần sờ soạng, cậu đã tìm thấy một điểm hơi sần sùi. Cậu dùng đầu ngón tay gãi mạnh mấy cái. Phó Nhàn Linh run lên, cô ngẩng cao đầu, cổ họng bật ra tiếng rên rỉ quyến rũ không thể kiềm chế: “Aaaaaa… Vu Hướng Tây…”
Cô đặt hai tay lên cổ tay cậu, muốn đẩy ngón tay đang làm loạn kia ra ngoài.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận