Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Chúc Ngủ Ngon
Chàng trai không buông tha. Cậu đè nửa người cô lên bức tường gạch men lạnh lẽo, ngón tay cắm vào càng sâu hơn, cổ tay dùng lực, tốc độ gảy nhanh thêm mấy phần. Phó Nhàn Linh đưa tay lên che miệng, nhưng tiếng rên rỉ vẫn lọt ra. Bụng dưới cô run rẩy không kiềm chế được.
Khoái cảm mãnh liệt làm toàn thân cô co giật. Cô bất lực khom lưng, cổ họng phát ra tiếng nức nở: “Vu Hướng Tây… không muốn… Đừng… Không được… Muốn… ra… rồi… A a a a…”
Lúc cao trào, cô lắc đầu lia lịa, tiếng thét chói tai vang vọng trong phòng tắm. Cả người cô dựa trên tường sứ run rẩy hồi lâu, lúc này mới bị cậu xoay người ôm vào lòng, hôn lên môi.
Toàn thân cô nhũn ra, tay chân mất hết sức lực, mềm mại tựa trong ngực cậu, bị hôn đến thở hổn hển: “A…ưm…”
Vu Hướng Tây ôm cô chặt hơn. Cậu đeo chiếc bao cao su mới, nâng một chân của cô gác lên khuỷu tay mình, một tay cầm côn thịt cứng đến phát đau, chậm rãi đưa vào.
Phó Nhàn Linh cắn môi nức nở. Cô bị trướng đến khó chịu cực điểm, bắp chân run lên. Cô ôm lấy cổ cậu, bộ ngực sữa mềm mại ép lên lồng ngực rắn chắc của cậu đến biến dạng.
Cậu lui ra một chút, cúi đầu mút lấy môi cô, rồi ôm lấy chân cô, hướng thẳng vào cơ thể, cắm vào đến tận cùng.
Động tác của cậu ban đầu rất chậm. Rõ ràng đã rất nhiều nước, nhưng cậu cứ từng chút từng chút một, chậm rãi mài bên trong cô, ma sát đến khi Phó Nhàn Linh đỏ mặt, vặn vẹo cơ thể gọi cậu: “Vu Hướng Tây… nhanh một chút…”
Lúc này cậu mới cúi người, ngậm lấy vành tai cô, cắn nhẹ, giọng khàn đặc: “Nghe theo chị.”
Sau đó, cậu liền ôm chặt lấy vòng eo nhỏ bé của cô. Hông cậu điên cuồng chuyển động, trong phòng tắm chỉ còn lại tiếng da thịt va chạm bạch bạch, hòa lẫn với tiếng nước chảy. Phó Nhàn Linh bị chọc vào, phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng. Cô bóp lấy cánh tay cậu, khoái cảm làm hốc mắt cô nóng lên, nước mắt sung sướng chảy dài.
Cơ thể như bị ngọn lửa thiêu đốt. Cô hét lên trong cơn cực khoái tột độ.
Bên tai, cô hoảng hốt nghe thấy tiếng chàng trai hỏi: “Chị, thích không?”
Đầu óc cô trống rỗng, linh hồn như đang bay bổng. Đôi mắt cô thất thần nhìn vào đôi mắt sáng ngời của cậu, khàn giọng đáp:
“Thích…”
Lúc bị ôm về giường, Phó Nhàn Linh gần như đã hôn mê. Tay chân cô mềm nhũn. Cô vừa cầm đồ lót lên tay, lại bị chàng trai hôn lấy môi, ép xuống giường. Không biết cậu lấy đâu ra nhiều tinh lực như vậy, vừa mới làm ở phòng tắm, giờ lại đè cô ra làm thêm một lần nữa.
Cô bị thúc đến mức phát ra những tiếng hét thất thanh, cổ họng gần như khản đặc. Khoái cảm làm người ta phát điên. Cô nắm chặt ga giường, bị chàng trai chọc vào cao trào thêm mấy lần nữa, ga giường ướt sũng một mảng lớn.
Chờ đến khi cậu dừng lại, thời gian đã trôi qua không biết bao lâu.
Cô mệt đến không mở nổi mắt, nhưng vẫn cố chấp muốn đứng lên, mặc quần áo về nhà. Vu Hướng Tây lại ôm cô vào nhà vệ sinh, tỉ mỉ tắm rửa cho cô một lần nữa. Thấy cô mặc quần áo mà tay chân run rẩy, cậu đành giúp cô mặc chỉnh tề, còn mình thì tuỳ ý mặc áo T-shirt và quần thể thao, đỡ cô đi ra ngoài.
Lo bị người khác nhìn thấy, Phó Nhàn Linh nhẹ nhàng đẩy tay cậu ra.
“Đừng đi theo tôi…”
Giọng cô khản đặc, gần như mất tiếng. Vu Hướng Tây nghe không rõ cô nói gì, chỉ có thể đoán qua khẩu hình rằng cô không muốn cậu đi theo.
Nhưng cậu không yên tâm.
Phó Nhàn Linh đẩy cậu ra, lảo đảo đi về phía cửa. Chưa đi được mấy bước, cả người cô mềm nhũn, ngã phịch xuống đất, đau đến hít vào một hơi.
Vu Hướng Tây vội vàng chạy tới ôm lấy cô: “Có sao không?”
Phó Nhàn Linh cắn răng lắc đầu. Cô vẫy tay với cậu, nhưng một giây sau đã bị Vu Hướng Tây bế ngang lên.
“Thả tôi xuống!” Cô hoảng hốt nhìn quanh, đưa tay đánh cậu.
Vu Hướng Tây như không nghe thấy, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt cô, giọng nói vừa dịu dàng vừa kiên định:
“Chị, tôi đưa chị về, đừng từ chối tôi.”
Cả người Phó Nhàn Linh căng thẳng. May mắn là trong thang máy không có ai. Vu Hướng Tây ôm cô lên tầng ba, đưa thẳng cô vào phòng ngủ, đặt lên giường, sau đó đi vào nhà bếp rót cho cô một ly nước mật ong.
Chờ Phó Nhàn Linh uống xong, nằm xuống giường, cậu mới đi tắt đèn, cúi đầu hôn lên môi cô.
“Chị.”
Giọng cậu rất nhẹ nhàng: “Ngủ ngon.”
Phó Nhàn Linh đã sớm buồn ngủ nhắm mắt lại. Nhưng trái tim cô vì hai từ “Ngủ ngon” này mà run rẩy. Đã bao lâu rồi? Trương Tuyền Phong sẽ chỉ bảo cô “Đi ngủ đi”. Nếu nói thêm, cũng chỉ là: “Ngủ sớm đi”, “Nhanh đi ngủ đi”, “Khuya rồi, ngủ đi.”
Giọng điệu luôn mang theo sự mất kiên nhẫn.
Bởi vì cô thường xuyên đợi hắn. Cô làm một bàn đầy thức ăn, đợi hắn về nhà cùng ăn. Nhưng hắn luôn bận, bận đến mức quên cả nhắn tin bảo cô đừng đợi. Chờ đến nửa đêm hắn mới về, thấy cô còn chưa ngủ, hắn sẽ nhíu mày: “Hôm nay tăng ca mệt muốn chết, khuya rồi, em nhanh đi ngủ đi.”
Rõ ràng là cô muốn hắn ôm ấp, muốn hắn nhìn bàn thức ăn mà nói một câu: “Tiếc quá, ngày mai anh nhất định sẽ về sớm ăn cùng em.”
Nhưng không. Hắn chỉ đi thẳng vào phòng tắm, rồi đi thẳng vào phòng ngủ riêng của hắn.
Không có một nụ hôn, không có một cái ôm, và dĩ nhiên, cũng không có một câu “Ngủ ngon”. Kết hôn ba năm, cô chưa từng nghe được.
Cô nhắm mắt lại, nhưng nước mắt lại lặng lẽ chảy ra. Chắc là do quá mệt mỏi, cô khóc một hồi rồi thiếp đi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận