Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ảo giác ngọt ngào
“Vu Hướng Tây, cậu cố ý đúng không?”
Cô vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc của cậu, giọng nói buồn bực, nhưng nghe vào tai lại giống như đang làm nũng.
Chàng trai cười khẽ một tiếng, lồng ngực cũng rung lên theo. Cậu siết chặt vòng tay, giọng nói trầm thấp đầy ý cười: “Tôi thật sự muốn đưa chị tới đây để giải tỏa căng thẳng mà.”
Phó Nhàn Linh khẽ đẩy cậu, ngửa mặt lên. Trong bóng tối, cô chỉ nhìn thấy đôi mắt sáng lấp lánh của cậu, sáng hơn cả những vì sao. Mặt mày cậu tràn đầy ý cười, khóe môi cong lên để lộ chiếc răng nanh đáng yêu.
Hai người nhìn nhau một lát, cậu từ từ nâng cằm cô lên, tiến sát lại gần, nhẹ nhàng ngậm lấy cánh môi cô.
Ngón tay Phó Nhàn Linh đặt trên ngực cậu, cảm nhận rõ ràng nhịp tim đang đập rộn ràng của cậu. Cậu mút cắn cánh môi cô, liếm láp, nuốt hết nước bọt ngọt ngào trong khoang miệng cô. Âm thanh hôn môi ướt át và tiếng nuốt ái muội thậm chí còn át cả hiệu ứng âm thanh của bộ phim kinh dị.
Bên tai vẫn là tiếng la hét, nhưng tâm trí Phó Nhàn Linh đã bay đi nơi khác. Cô đột nhiên đẩy cậu ra, đỏ mặt ngồi ngay ngắn lại, cầm ly nước nóng bên cạnh lên uống một ngụm. Cô tưởng chỉ là trà nóng, không ngờ bên trong còn có vị sữa và mật ong, rất thơm ngon, cô không nhịn được uống thêm hai ngụm.
Chàng trai lại đưa tay nắm lấy tay cô. Phó Nhàn Linh định rút tay về, nhưng cảm nhận được hơi ấm nóng bỏng từ lòng bàn tay cậu, cô lại thôi giãy giụa. Trái tim cô đập rộn lên trong lồng ngực.
Vu Hướng Tây mang đến cho cô một ảo giác ngọt ngào. Ảo giác rằng cô cũng giống như bao cô gái trẻ khác trong rạp chiếu phim này, đang chìm đắm trong một tình yêu cuồng nhiệt. Khi sợ hãi, sẽ có bạn trai che chở, ôm chặt vào lòng, dùng nụ hôn để trấn an.
Cô biết rõ mình không phải. Cô là phụ nữ đã có chồng.
Nhưng ảo giác này quá đẹp, đẹp đến mức cô cam tâm tình nguyện thất thần trong chốc lát, tham lam hưởng thụ niềm hạnh phúc vụng trộm mà khó có thể diễn tả này.
Bộ phim kết thúc, đèn trong rạp bật sáng. Dòng người vừa nói vừa cười đi ra ngoài. Có một chàng trai đang bắt chước dáng vẻ sợ hãi hét chói tai của bạn gái mình, chọc cô gái cười khúc khích. Phó Nhàn Linh nhìn thấy cảnh đó, cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Cô quay đầu lại, bắt gặp Vu Hướng Tây cũng đang nheo mắt bắt chước bộ dạng la hét khi nãy của cô. Mặt cô lập tức đỏ bừng, cô đưa tay véo mạnh vào cánh tay cậu: “Vu Hướng Tây!”
Chàng trai tỏ vẻ vô tội, ôm cánh tay giả vờ đáng thương kêu lên: “Chị, đau quá!”
Phó Nhàn Linh không thèm để ý tới cậu, cầm túi xách đi nhanh ra ngoài, nhưng vành tai vẫn còn đỏ ửng.
Sau khi ra khỏi rạp, Phó Nhàn Linh đi vào nhà vệ sinh.
Một lúc sau quay trở lại, cô thấy Vu Hướng Tây không biết từ chỗ nào cầm một con thú nhồi bông đi tới, đưa đến trước mặt cô. Đó là một con kỳ lân (thú một sừng) vô cùng xinh đẹp, bộ lông trắng muốt như tuyết, chiếc sừng lấp lánh màu cầu vồng.
“Chị, đừng tức giận nữa, cho chị cái này.”
Phó Nhàn Linh ngẩn người nhận lấy con thú bông. Đã bao lâu rồi cô không nhận được một món quà đáng yêu như thế này? Trương Tuyền Phong chỉ biết đưa tiền hoặc những món đồ hiệu đắt đỏ mà cô không hề thích. Trong lòng cô dâng lên một cảm xúc mềm mại, nhưng trên mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh: “Cảm ơn.”
Vu Hướng Tây lại đưa cho cô chiếc khăn lụa mà cậu đã tháo ra lúc nãy. Cậu hơi ngượng ngùng liếc nhìn dấu hôn mờ mờ trên cổ cô mà cậu vừa tạo ra: “Chị… Chị quên đeo cái này.”
Phó Nhàn Linh: “……”
Mặt cô lại đỏ bừng lên. Cô vội vàng nhận lấy khăn lụa đeo lên, che đi dấu vết ái muội, rồi xoay người đi nhanh ra ngoài.
“Chị, đợi tôi với!” Vu Hướng Tây vội vàng đuổi theo. Cậu liếc nhìn biểu cảm của cô, cẩn thận hỏi nhỏ: “Chị tức giận thật sao?”
Phó Nhàn Linh dừng bước, xoay người lại. Đối diện với cặp mắt trong veo, giả vờ đáng thương như cún con của cậu, cô thật sự không thể nổi giận được, chỉ đành bất đắc dĩ nói: “Không.”
Vu Hướng Tây lập tức vui vẻ trở lại. Cậu đeo ba lô của mình lên, trên vai còn đeo túi xách của Phó Nhàn Linh, một tay cầm bịch bắp rang còn dở, tay kia cầm cành hoa hồng đỏ tươi mà cậu đã mua lúc đợi cô.
Khuôn mặt trắng nõn, cặp mắt đen nhánh tỏa sáng, cười rộ lên để lộ hai chiếc răng nanh đáng yêu.
Phó Nhàn Linh vội quay đầu đi không dám nhìn cậu nữa. Trời ạ, tại sao một chàng trai khi cười rộ lên lại có thể đẹp đến mức này?
“Chị có đói bụng không? Chúng ta đi ăn tối nhé?” Vu Hướng Tây đi tới, sóng vai cùng cô.
Phó Nhàn Linh quả thực chưa ăn tối. Nhìn đồng hồ, đã gần 9 giờ. Từ khi ở nhà chuẩn bị mang thai, cô rất ít khi ra ngoài vào giờ này, trừ khi bị Thôi Hiểu lôi đi.
“Ăn ở đâu?” Cô nghiêng đầu hỏi.
Vu Hướng Tây chỉ tay lên tầng trên của rạp chiếu phim: “Trên này nhé? Có lẩu, thịt nướng, buffet…”
Phó Nhàn Linh hỏi cậu muốn ăn gì, Vu Hướng Tây lại hướng cô cười rạng rỡ: “Chị ăn gì, tôi ăn nấy.”
Một câu nói đơn giản lại khiến hai tai Phó Nhàn Linh nóng bừng lên.
Cuối cùng, cô chọn buffet. Đã rất lâu rồi cô không đi ăn buffet. Lần cuối cùng hình như là đi cùng Trương Tuyền Phong, nhưng hắn chỉ ăn được nửa bữa đã vội vàng bỏ cô lại một mình để đi “họp”.
Ngay khi vào cửa, Phó Nhàn Linh giành thanh toán: “Cậu mời tôi xem phim, tôi mời cậu ăn cơm.”
Vu Hướng Tây không tranh giành với cô, chỉ lẳng lặng đi theo. Nhưng lúc vừa ngồi vào bàn, cậu đột nhiên nhỏ giọng hỏi cô, ánh mắt có chút thấp thỏm: “Có phải… lần sau chị sẽ không đi chơi với tôi nữa không?”
Phó Nhàn Linh sững người, cúi đầu không dám nhìn vào đôi mắt kia. Cảm giác tội lỗi mà cô cố đè nén nãy giờ lại trào lên như cỏ dại. Cô không nên làm thế này. Cô đang lôi kéo một sinh viên đại học trong sáng xuống vũng lầy tội lỗi của mình.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận