Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc này Vu Hướng Tây cũng đã tỉnh, tối qua cậu ngủ rất muộn, vừa mở mắt ra đã thấy Phó Nhàn Linh trừng mắt nhìn mình, nhịn không được vươn tới hôn lên mặt cô: “Chào buổi sáng, chị.”
“Hôm nay tôi phải đi làm.” Giọng Phó Nhàn Linh có chút khàn khàn, cô kéo chăn bông ngồi dậy tìm quần áo mặc vào.
Điều hòa để nhiệt độ hơi thấp khiến cô hơi rụt người lại.
Vu Hướng Tây tắt điều hòa rồi ra ban công tìm quần áo cho cô.
Tối qua cậu không ngủ được, mang quần áo của Phó Nhàn Linh đi giặt sạch rồi phơi lên ban công, sau một đêm đều đã khô hết.
Vu Hướng Tây cầm quần áo đến cho cô, lúc này Phó Nhàn Linh mới nhìn thấy băng vết thương trên tay mình.
“Quần áo của chị này.” Vu Hướng Tây cầm cả đồ lót của cô tới.
Phó Nhàn Linh đỏ mặt nhận lấy, thấy đồ đều đã được giặt sạch, vành tai cô lại càng đỏ lên :
“Cậu giặt hết rồi?”
“Ừm.” Vu Hướng Tây gật đầu, thấy cô trốn dưới chăn bông đang mặc quần áo, cậu không nhìn cô nữa mà mở tủ ra, tìm quần áo của mình mặc vào.
“Cảm ơn cậu.” Phó Nhàn Linh mặc đồ xong rời khỏi giường, lúc đứng lên bỗng thấy thắt lưng đau nhức.
Nhưng hôm nay cô không thể xin nghỉ làm, chỉ đành cố gắng tới công ty.
Cô không có dép đi trong nhà, sau khi nhìn quanh giường một lát, Vu Hướng Tây đưa tay bế cô lên.
Phó Nhàn Linh theo phản xạ ôm lấy cổ cậu, ngẩng đầu lên liền thấy yết hầu đang chuyển động, giọng nói có chút rung động: “Tôi đi chân trần cũng được.”
“Không được.” Lúc cậu nói chuyện, yết hầu lại rung lên: “Sàn nhà lạnh lắm.”
Tối qua cô còn ngậm lấy yết hầu của cậu, hôn thật lâu.
Thôi Hiểu từng hỏi cô, đâu là bộ phận quyến rũ nhất của đàn ông.
Thôi Hiểu rất thích thắt lưng của đàn ông, nói cái gì mà người có vòng eo chó* lúc ở trên giường thường rất giỏi.
Phó Nhàn Linh không hiểu vòng eo kiểu chó có nghĩa là gì, chỉ đến lúc xem phim cô mới thấy thích thú với yết hầu của đàn ông.
(*vòng eo chó : Những người đàn ông có vòng eo kiểu chó có phần ngực nở rộng hơn nhiều so với eo, từ phần xương sườn xuống đến xương hông phần eo được co lại tạo thành một đường cong gợi cảm. Phần eo này giống với của loài chó nên được gọi như vậy. Nhiều người cho rằng người có vòng eo như vậy thường rất giỏi làm tình.)
Trương Tuyền Phong không phải quá thấp, nhưng cổ lại ngắn, yết hầu trông không hợp với khuôn mặt của hắn.
Mà yết hầu và xương quai hàm của Vu Hướng Tây đẹp đếp mức mỗi lần cùng cậu lên giường cô đều không nhịn được hôn lên cổ của cậu.
Mỗi lần Vu Hướng Tây bị ngậm lấy yết hầu lại khàn khàn thở dốc.
Lại vô cùng ẩn nhẫn kêu lên: ” Chị…”
Lúc Phó Nhàn Linh được đặt xuống, vành tai và mặt đã đỏ ửng.
Cô thay giày, nhìn thời gian, lo sẽ gặp phải hàng xóm lúc đi ra ngoài, lặng lẽ mở cửa ra quan sát một lát, xách túi bước vội ra lối cầu thang bộ.
Tối qua cô cũng đi từ cầu thang xuống.
Về đến nhà, trước tiên cô vào nhà vệ sinh tắm rửa, sau đó trang điểm, dấu hôn trên cổ vẫn chưa phai, cô phủ bằng một lớp phấn nền dạng lỏng, rồi dặm nhẹ phấn phủ, lo không che hết được, lại đeo thêm một chiếc khăn lụa, sau khi làm xong, cô vội vàng xách túi đi ra ngoài.
Vu Hướng Tây đợi ở dưới lầu, cầm trên tay hai phần đồ ăn sáng, thấy cô đi ra, đưa đồ ăn sáng cho cô: “Chị, tôi mua bữa sáng cho chị rồi.”
Xung quanh vẫn có hàng xóm, Phó Nhàn Linh không dám nhìn vào mắt của cậu, cúi đầu nói:”Cảm ơn.”
Hai người một trước một sau đi ra ngoài, Vu Hướng Tây vẫy xe, nói về phía Phó Nhàn Linh nói:”Chị, vừa hay thuận đường, chúng ta cùng đi nhé?”
Thuận đường chỗ nào chứ, Phó Nhàn Linh không tiện từ chối, gần trạm xe còn mấy bác gái đứng mua thức ăn, mấy người nhìn thấy bọn họ còn cười cười chào hỏi, Phó Nhàn Linh không dám biểu hiện khác thường, mỉm cười đáp lại vài câu, sau đó cúi đầu ngồi xuống.
Vu Hướng Tây cũng đi theo ngồi vào ghế sau, mặtPhó Nhàn Linh nóng lên, lo hàng xóm nhìn thấy sẽ nói xấu, cô đưa ánh mắt nhìn ra ngoài cửa kính, cũng may, không ai chú ý tới bọn họ.
Cô nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Xe đi được nửa đường, Vu Hướng Tây duỗi tay nắm chặt tay cô, Phó Nhàn Linh muốn rút tay về, lại thấy cậu nhẹ nhàng xé băng cá nhân trên ngón trỏ ra, thay một cái mới.
Mặt trời lên cao, ánh nắng xuyên qua cửa sổ xe chiếu lên mặt cậu, mặt chàng trai như ánh nắng, lông mi dài rậm, ánh mắt tập trung vào ngón trỏ của cô, sau khi thay xong nhẹ nhàng cúi đầu hôn lên đầu ngón tay.
Trái tim Phó Nhàn Linh nảy lên thình thịch, không được tự nhiên rút tay về, cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, khoé miệng nhịn không được nhẹ cong lên.
“Chị, chị ở lầu mấy?” Vu Hướng Tây nhẹ giọng hỏi.
“Lầu 13.”
Phó Nhàn Linh nghiêng đầu nhìn sang, nhỏ giọng hỏi:”Cậu muốn làm gì?”
Vu Hương Tây hai mắt sáng ngời nhìn cô:”Vậy buổi trưa chị không đặt đồ ăn, tôi sẽ đặt cho chị.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận