Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Nhàn Linh chỉ là một người cô đơn muốn tìm niềm an ủi, mà cậu lại vừa vặn xuất hiện.
Cô cúi xuống nhìn miếng băng vết thương trên tay mình, suy nghĩ ngẩn ngơ, làm sao cô có thể…thích Vu Hướng Tây được chứ!
Sau khi trở về Phó Nhàn Linh đi siêu thị, mua ít trái cây về ép nước uống.
Lúc đi vào phòng vệ sinh rửa tay mới nhận ra mình đang buộc tóc, cô lấy tay gỡ dây buộc tóc xuống.
Trên dây được đính một bông hoa hồng nhỏ.
Cô đặt nó vào hộp trang điểm, lấy dây buộc tóc khác túm gọn tóc lên rồi đi tắm và đắp mặt nạ, sau đó đi đến ngồi bên cửa sổ đọc sách.
Bình thường cô đều dùng cách này để giết thời gian, nhưng hôm nay lòng không yên, chữ trong sách lại biến thành lời của Vu Hướng Tây: 【Anh ta không yêu chị, tôi sẽ yêu chị 】
【 Chị đừng bỏ tôi được không?】
Phó Nhàn Linh gấp sách lại, hít một hơi thật sâu.
Cô tháo mặt nạ, thoa kem dưỡng ẩm rồi lên giường ngủ.
Hôm nay cô đã nói chuyện cùng Vu Hướng Tây khá nhiều, nhắc lại vài chuyện trong quá khứ mới khiến cô nhận ra hai người có liên quan rất nhiều.
Lúc Vu Hướng Tây mới chuyển tới đây sống, hai người chỉ chạm mặt vài lần, nhưng qua năm sau số lần gặp gỡ ngày càng nhiều, buổi sáng cô xuống lầu, lúc nào cô cũng gặp Vu Hướng Tây trong thang máy, khi cô trở về từ phòng tập gym cũng đụng phải cậu.
Mắt Vu Hướng Tây luôn bừng sáng khi nói chuyện với người khác, nhưng vành tai lúc nào cũng ửng đỏ khi nói chuyện với cô.
Lúc ý thức của cô dần chìm vào giấc ngủ, giọng nói trầm thấp của một chàng trai đột nhiên vang lên bên tai cô: “Chị, tôi thích chị …”
Sáng ngày hôm sau, chưa tới bảy giờ Thôi Hiểu đã ấn chuông cửa nhà cô.
Thấy không có động tĩnh nên ấn mật mã đi vào nhà, đi đến phòng ngủ thấy Phó Nhàn Linh vẫn chưa dậy, cô nàng mở tung rèm rồi nói: “Bà trẻ ơi, cậu xem giờ là mấy giờ rồi, mình tới để ăn sáng mà cậu còn chưa buồn dậy à? Hôm qua phải tăng ca sao?”
Phó Nhàn Linh dụi mắt ngồi dậy, nói: “Đâu có, mình dậy bây giờ đây.”
Đêm qua cô nằm mơ, ngủ không được ngon, trong mộng bị Vu Hướng Tây quấn lấy ôm không buông, nửa đêm cuối cùng lại biến thành mộng xuân, bị cậu chịch đến thét chói tai rồi tỉnh giấc.
Sau khi nhận ra đó chỉ là mơ, Phó Nhàn Linh đưa tay sờ xuống quần lót của mình, thấy đã ướt sũng, cô đứng dậy đi vào phòng tắm, thay quần và rửa sạch sau đó lại ngủ tiếp.
Thôi Hiểu xoay người, trực tiếp chọc ngón tay lên cổ cô, nhìn cô một cái rồi mới hỏi:
“Đừng nói với mình là cậu vẫn còn ngủ với Trương Tuyền Phong?”
Phó Nhàn Linh nhìn dấu hôn trên cổ vẫn chưa tan.
Tối qua cô soi gương đoán chừng phải hơn một tuần mới có thể tan hết, ban đầu là do Trương Tuyền Phong ra sức để lại dấu, sau lại cộng thêm bị Vu Hướng Tây mút thêm một lần.
Phó Nhàn Linh nhớ lại cảm giác nóng rực khi cậu hôn và liếm trên cổ cô, sống lưng Phó Nhàn Linh không khỏi run lên.
Phó Nhàn Linh lật chăn bước xuống giường: “Hôm đó anh ta nằng nặc đòi, nhưng mình không cho.”
“Đm, đáng nhẽ nên bẻ gãy cái đó của anh ta đi.”
Thôi Hiểu tức giận cười lạnh: “Với cái dáng dấp đấy, cùng lắm là được 5cm.”
Phó Nhàn Linh khẽ cười, trong đầu lại không khỏi nghĩ đến Vu Hướng Tây, khi cậu nắm lấy tay Phó Nhàn Linh rồi đặt lên côn thịt nóng rực kia, khàn giọng nói: “Chị sờ tiếp đi…”
Thôi Hiểu nói, đàn ông có sống mũi cao, dáng người cao, chắc chắn thứ bên dưới không hề nhỏ.
Cô chỉ cần nhìn vào Trương Tuyền Phong, so với Vu Hướng Tây thì đúng là thua cậu rất nhiều.
Phó Nhàn Linh đi tới bồn rửa mặt, không ngừng vỗ nước vào mặt mình, sáng sớm ra đã nghĩ cái gì không biết.
Lúc rửa mặt xong cô đi ra, Thôi Hiểu lại hỏi cô: “Tên cún con ở tầng dưới có chuyện gì thế?”
Tim Phó Nhàn Linh hẫng một nhịp, ngoài mặt lại cố tỏ ra bình tĩnh: “Sao vậy?”
“Hai mắt đỏ ngầu như là mới khóc vậy, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?”
Thôi Hiểu cắn một miếng táo, nhồm nhoàm nói: “Lúc nãy đến thì gặp cậu nhóc, nhưng cũng không tiện hỏi, hay là cậu thử hỏi xem.”
Phó Nhàn Linh không nói gì, chỉ trầm giọng trả lời:
“Ừm”
Thôi Hiểu rất thích đi xem đồ ở phố gia dụng và nội thất, vì cô nàng làm về tổ chức sự kiện nên thường tới những nơi đó tìm cảm hứng, cô nàng nói ở khu đó có một cậu nhân viên rất đẹp trai.
Phó Nhàn Linh nghe thấy vậy bật cười:
“Mình thấy cậu là đang có ý khác thì có, gì mà tới tìm cảm hứng, có mà đến để ngắm trai đẹp.”
Thôi Hiểu vỗ tay bôm bốp: “Không sai, bị phát hiện rồi.”
Hầu hết ở phố bán đồ nội thất đều là nhân viên nữ đứng bán hàng, đôi khi cũng có nhân viên nam nhưng họ chỉ làm ở khu vực bán ghế sofa đắt tiền, ăn mặc rất chỉnh chu, chuyên nghiệp, và cũng rất đẹp trai.
Phố nội thất này rất lớn, có hai cửa Đông Tây, nếu đi hết toàn bộ chỗ này cũng phải mất đến hai ba giờ đồng hồ.
Bình thường người đến nơi này đều là các nhà buôn lớn tới mua, họ ép giá đến mức thấp nhất, mỗi lần mua phải lên đến hai mươi mấy vạn tệ.
Người mua lẻ đều sẽ đến khu siêu thị mua trực tiếp, mà ở đó đều là do nữ nhân viên phụ trách.
Lần này Thôi Hiểu đích thân đưa Phó Nhàn Linh đến phố nội thất, từ trước đến nay cô nàng không thích để người trung gian kiếm lời ăn phần trăm, nên lúc đi mua đồ đều là đích thân mình mặc cả với chủ hàng.
Hai người đi lượn hết một vòng cửa Đông, Phó Nhàn Linh bắt đầu thấy mệt.
Hôm nay cô chỉ đi một đôi giày bệt, ngồi trên ghế sofa, một lúc sau đã có nhân viên bưng ra một cốc trà cho cô.
Phó Nhàn Linh nhận lấy rồi cảm ơn, cầm cốc trà nhấp vài ngụm.
Thôi Hiểu lại tiếp tục đi tới một gian khác xem hàng, Phó Nhàn Linh ngồi nghỉ một lúc, đang định đi theo Thôi Hiểu thì đột nhiên thấy cô nàng chạy đến, kéo Phó Nhàn Linh chạy một mạch ra ngoài: “Cún con! Cún con!”
Thôi Hiểu mỗi khi thấy trai đẹp đều như vậy, Phó Nhàn Linh đã quá quen rồi.
Nhưng cô không ngờ tới lúc đi vào cửa hàng lại gặp Vu Hướng Tây.
Cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần âu đen, trước ngực đeo cà vạt.
Dáng người cao ráo, mặt mũi trắng trẻo, sống mũi cao, môi mỏng, quai hàm thẳng tắp, đôi mắt đen láy sáng lấp lánh.
Lúc cậu nói chuyện với khách luôn cười vô cùng lịch sự.

Bình luận (0)

Để lại bình luận