Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vị Phu Nhân “Hào Môn”
Sự lãng mạn không thể che giấu của “chồng” Phó Nhàn Linh nhanh chóng trở thành huyền thoại ở tầng 13 tòa nhà Long Hà.
“Trời ơi, chị Phó, lại là hoa hồng à?”
“Hôm nay không phải hoa hồng, là hoa lyly trắng, thanh khiết quá!”
“Băng cá nhân gấu Pooh đã là gì, hôm nay chồng chị Phó gửi trà chiều cho cả phòng kìa, bánh ngọt của khách sạn năm sao đấy!”
Phó Nhàn Linh chỉ cười, nhận lấy bó hoa mà Vu Hướng Tây nhờ người gửi tới, trái tim ngọt ngào như mật. Cậu nhóc này, càng ngày càng biết cách làm cô vui.
Cơn ghen tị lên đến đỉnh điểm vào một buổi chiều thứ Ba, khi một người phụ nữ sang trọng, quý phái đột ngột xuất hiện ở văn phòng. Bà mặc một bộ váy lụa cao cấp, tóc búi gọn gàng, nhưng đôi mắt lại lộ rõ vẻ mệt mỏi và tiều tụy.
“Chị Phó, có người tìm chị.”
Phó Nhàn Linh ngẩng lên, sững sờ. “Mẹ… à, bác… sao bác lại đến đây?”
Đó là bà Trương, mẹ của Trương Tuyền Phong.
Các đồng nghiệp nín thở. Bà Trương mỉm cười hiền hậu, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt, “Bác mang chút đồ ăn chiều cho con và mọi người. Tiểu Nhàn nhà chúng tôi đi làm, phiền mọi người chiếu cố.”
Khi trợ lý của bà mang đồ ăn vào, cả văn phòng như nổ tung.
“Gan ngỗng Pháp!”
“Trời ơi, đây là set trà chiều VVIP của khách sạn REX, phải đặt trước cả tuần đấy!”
“Mẹ chồng nhà người ta…”
Các cô gái xì xào, nhớ lại lời đồn về cái thùng rác sáu vạn mà bạn thân chị Phó mang tặng, lại nhìn thấy đẳng cấp của mẹ chồng chị, tất cả đều nhất trí kết luận: Phó Nhàn Linh chính là phu nhân hào môn đích thực, đi làm chỉ để trải nghiệm cuộc sống.
Bà Trương kéo Phó Nhàn Linh vào phòng họp riêng. Vừa đóng cửa lại, nụ cười trên mặt bà tắt lịm, thay vào đó là nỗi thống khổ và quyết tâm.
“Tiểu Nhàn,” bà nắm lấy tay cô, “Bác xin lỗi con.”
“Bác…”
“Bác đã biết hết rồi. Thằng súc sinh đó…” Bà Trương nghiến răng, “Nó không xứng đáng với con. Nó làm bẩn thanh danh gia đình này.”
Bà đặt lên bàn một tập tài liệu. “Đây là bản thỏa thuận ly hôn mới. Bác đã nhờ luật sư soạn lại. Toàn bộ tài sản đứng tên nó, cổ phần công ty, hai căn hộ, ba chiếc xe… đều sẽ chuyển sang tên con. Nó sẽ ra đi tay trắng.”
Phó Nhàn Linh kinh ngạc.
“Nó không xứng đáng có một xu.” Bà Trương lặp lại, ánh mắt kiên định.
Phó Nhàn Linh nhìn bản thỏa thuận, rồi chậm rãi đẩy nó lại phía bà Trương. “Thưa bác, con không cần những thứ này. Con chỉ muốn ly hôn thôi.”
“Con bé ngốc này!” Bà Trương đau lòng, “Con quá hiền lành nên nó mới bắt nạt con!”
“Con không cần tiền của anh ấy.” Phó Nhàn Linh lắc đầu. Thứ cô cần, hắn chưa bao giờ cho cô được.
Cô tiễn bà Trương ra thang máy, vừa quay lại bàn làm việc đã thấy Trương Tuyền Phong đứng chờ ở bãi đỗ xe. Hắn vừa đi công tác về, vẻ mặt âm u, mệt mỏi.
“Em hay lắm, Phó Nhàn Linh.” Hắn rít lên, chặn đường cô. “Dùng cả mẹ anh để ép anh sao?”
Phó Nhàn Linh bình thản nhìn hắn, “Tôi không ký. Tôi không cần.”
Trương Tuyền Phong sửng sốt. Hắn nghĩ cô sẽ vồ lấy cơ hội này để vơ vét tài sản. Hắn không hiểu.
Đúng lúc đó, điện thoại Phó Nhàn Linh rung lên. Là tin nhắn của Vu Hướng Tây.
[Em kiệt sức rồi. Hôn em một cái được không, vợ?]
Khóe môi Phó Nhàn Linh bất giác cong lên một nụ cười dịu dàng. Cô cất điện thoại, lướt qua Trương Tuyền Phong đang sững sờ, “Nếu không còn gì, tôi về trước.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận