Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hơi Ấm Khiêu Khích Dưới Vòi Sen
Sau khi ăn tối (dù Hà Tô chỉ ăn được một chút vì vẫn còn no từ bữa ở bệnh viện), Trương Du đi rửa bát. Hà Tô ngoan ngoãn đi theo anh vào bếp, đứng bên cạnh nhìn anh, giống như một cái đuôi nhỏ. Anh đi đâu, cô theo đó.
Dọn dẹp xong xuôi, Trương Du quay sang cô: “Em đi tắm đi, người dính mùi bệnh viện khó chịu lắm.”
Anh đẩy cô vào phòng tắm, bật sẵn nước nóng: “Tự tắm được không?”
“Vâng…”
Nhưng khi anh vừa bước ra, anh chợt nhớ ra. Ở đây không có quần áo cho cô. Anh lục tủ, tìm một chiếc áo phông cũ của mình, nó đủ dài để che đến giữa đùi cô.
Anh vừa cầm cái áo quay lại thì nghe tiếng hét thất thanh từ trong phòng tắm.
“Á! Anh Trương Du! Mắt em! Cay quá! Đau…”
Trương Du hoảng hốt, không nghĩ ngợi mà đẩy cửa xông vào. Hơi nước nóng phả ra mờ mịt. Hà Tô đang đứng dưới vòi sen, cả đầu, mặt và người đều đầy bọt xà phòng. Cô nhắm tịt mắt, tay quờ quạng lung tung.
“Em đúng là ngốc,” anh vừa mắng yêu vừa bật cười, cầm lấy vòi sen xả sạch bọt trên mặt cô trước.
“Nhắm mắt lại, anh gội đầu cho.”
Hà Tô ngoan ngoãn nhắm mắt, để mặc anh dùng những ngón tay to lớn, thô ráp xoa bóp da đầu mình. Nước ấm chảy xuống, xả trôi bọt xà phòng trên tóc, rồi chảy dọc xuống cơ thể cô.
Và lúc này, toàn bộ cơ thể non nớt, trần trụi của cô phơi bày trọn vẹn trước mắt Trương Du.
Làn da trắng nõn ửng hồng vì hơi nóng. Những đường cong thiếu nữ e ấp. Và đặc biệt là hai nụ hoa nhỏ xinh trên ngực, vì dòng nước kích thích mà rụt rè vươn thẳng. Hàng mi dài của cô khẽ run, đôi môi đỏ mọng ướt đẫm nước.
Một cảnh tượng khiêu khích đến chết người.
Trương Du nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Anh cố gắng kiềm chế, nhưng lý trí đã hoàn toàn bị bản năng đánh bại.
Anh tắt vòi sen, xoay người cô lại đối diện với mình.
“Anh…” Hà Tô vừa mở mắt ra, chưa kịp nói gì thì môi đã bị một đôi môi khác ngậm lấy.
Anh đè cô vào bức tường gạch men lạnh lẽo, nụ hôn sâu và ướt át. Quần áo trên người anh nhanh chóng ướt sũng, dính chặt vào cơ bắp cuồn cuộn. Tay anh không còn an phận, nó trượt dài trên tấm lưng trần mịn màng của cô, rồi di chuyển xuống, bóp mạnh vào một bên mông căng tròn.
“Ưm… Anh Trương Du…”
Tay còn lại của anh di chuyển lên trên, bao trọn lấy một bên ngực mềm mại. Anh xoa nắn nó, cảm nhận sự đàn hồi tuyệt vời qua lòng bàn tay.
Hà Tô run rẩy. Cô cảm thấy một dòng nước ấm áp kỳ lạ ứa ra từ bên dưới. Cảm giác này… giống như lúc cô không nhịn được mà đi tiểu.
“Em… em ‘tè dầm’…” Cô xấu hổ đến phát khóc, hai chân khép chặt lại.
Trương Du khựng lại, rồi bật cười. Anh cúi xuống, hôn lên vành tai cô: “Ngốc ạ, không phải. Đó là vì em… thích.”
Anh không cho cô thời gian để suy nghĩ. Bàn tay to lớn của anh trượt xuống từ bụng dưới, lướt qua lớp lông tơ mềm mại, rồi chạm đến “cánh hoa” đang khép chặt của cô.
Anh tìm thấy lối vào nhỏ xíu, đã trơn trượt vì thứ nước mà cô gọi là “tè dầm”.
“Anh… đừng…”
Anh phớt lờ lời van xin yếu ớt của cô, chậm rãi đưa một ngón tay vào.
“Á! ĐAU!”
Hà Tô hét lên, một cơn đau buốt nhói truyền đến. Nơi đó của cô quá nhỏ, quá khít khao, hoàn toàn chưa sẵn sàng để đón nhận bất cứ thứ gì. Cơ thể cô gồng cứng lại, cố gắng đẩy dị vật ra.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận