Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Khai Phá Miền Đất Lạ
Nhìn vẻ mặt nhăn nhó vì đau của Hà Tô, Trương Du biết mình không thể vội vàng.
“Suỵt… ngoan nào, thả lỏng ra… Sẽ hết đau ngay,” anh thì thầm, dùng nụ hôn để đánh lạc hướng cô. Môi anh rời môi cô, trượt xuống cổ, xuống xương quai xanh, gặm nhấm làn da mỏng manh.
Trong lúc cô bị phân tâm, ngón cái của anh tìm thấy “hạt ngọc” nhỏ xíu đang cương cứng trên đỉnh, anh bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp, day ấn.
“Ưm…” Cơn đau dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác nhồn nhột, kỳ lạ.
Thịt mềm bên trong cô bắt đầu thả lỏng. Trương Du mỉm cười, anh đưa thêm ngón tay thứ hai vào. Hà Tô lại rên lên, nhưng lần này không phải vì đau, mà vì cảm giác căng trướng. Hai ngón tay anh bắt đầu khuấy đảo, nong rộng lối vào.
“Anh… kỳ quá… á…”
Cô dần dần thích nghi. Nước nhờn ứa ra nhiều hơn, làm trơn tru cho sự xâm nhập. Trương Du quyết định đưa thêm ngón thứ ba. Ba ngón tay thô ráp bắt đầu thúc đẩy nhịp nhàng, ra vào nơi chật hẹp.
“A… a… Anh Trương Du…”
Hà Tô không còn biết mình đang ở đâu nữa. Cảm giác xa lạ ập đến, vừa căng tức, vừa tê dại. Ngón cái của anh vẫn không ngừng mân mê hạt ngọc của cô.
Bỗng nhiên, cơ thể cô giật nảy lên. Một dòng điện tê dại chạy dọc sống lưng. Thịt mềm bên trong cô co thắt dữ dội, siết chặt lấy ba ngón tay anh.
“Aaaaa!” Cô hét lên, một dòng nước trong suốt trào ra từ âm đạo, bắn cả vào tay anh.
Cô đã lên đỉnh.
Trương Du rút ngón tay ra. Hà Tô mềm nhũn, chân cô không còn sức lực, trượt xuống. Anh vội đỡ lấy, bế cô lên.
Cô vùi mặt vào ngực anh, khóc nức nở: “Em sợ… Lại ‘tè dầm’ nữa rồi… Em sợ quá…”
“Anh đã nói rồi mà, ngốc,” Trương Du bế cô ra khỏi phòng tắm, tiếng cười trầm ấm rung lên trong lồng ngực. “Đó không phải tè dầm. Đó là vì em sướng. Nước đó chỉ chảy ra khi em thật sự thích.”
Anh đặt cô lên chiếc giường lớn mềm mại, lấy khăn lau khô người cô. Cô xấu hổ che mặt lại, nhưng không dám phản kháng.
Sau khi lau khô, anh cúi xuống, nhìn chằm chằm vào cơ thể cô. Đôi mắt anh tối sầm lại vì thèm khát. Anh lại hôn cô.
Lần này, nụ hôn của anh không chỉ dừng ở môi. Nó trượt dài xuống cổ, cắn nhẹ vào xương quai xanh, rồi dừng lại ở hai bầu ngực căng tròn. Anh ngấu nghiến chúng. Anh mút lấy một bên nụ hồng, day cắn nó, dùng lưỡi liếm vòng quanh. Tay kia cũng không rảnh rỗi, vò nắn, nhào nặn bên còn lại.
“A! Đau… Anh… đừng cắn…” Hà Tô rên rỉ, tay bấu vào ga giường.
Anh mặc kệ. Anh cần cô sẵn sàng cho bước tiếp theo. Bàn tay anh lại lần xuống dưới, tìm đến nơi riêng tư vừa mới nếm trải cực khoái. Nó vẫn còn ẩm ướt, nhưng anh muốn cô ướt đẫm hơn nữa.
Anh lại dùng những ngón tay của mình, nhưng lần này nhanh và thô bạo hơn. Anh kích thích hạt ngọc của cô không ngừng.
“Ahhh! Không… dừng lại… Em… Aaaaa!”
Ngay khi Trương Du nghĩ rằng cô sắp không chịu nổi nữa, Hà Tô lại run rẩy dữ dội, cơ thể cong lên, và lên đỉnh một lần nữa. Dòng nước ái ân tuôn ra, làm ướt đẫm cả một mảng ga giường.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận