Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn ghen của quá khứ
Trương Du đưa Hà Tô vào phòng nghỉ. Anh sợ cô ở một mình buồn chán, nên bật TV, lấy trong tủ ra một đống đồ ăn vặt mà anh đã lén mua để sẵn từ trước.
“Em ở đây ăn vặt xem hoạt hình. Có chuyện gì thì gọi anh. Anh ra ngoài kia giám sát bọn nhóc.”
“Vâng.” Hà Tô ngoan ngoãn gật đầu.
Trương Du xoa đầu cô, rồi mới yên tâm ra ngoài. Cả buổi sáng, đám học viên vừa tập vừa lén nhìn về phía phòng nghỉ, tò mò không biết “chị dâu” đang làm gì bên trong.
Đến chiều, Trương Du thấy Hà Tô ở trong phòng mãi cũng bí bách, anh kết thúc buổi tập sớm, dẫn cô ra ngoài đi dạo. Anh không muốn đưa cô đến chỗ đông người, nên kéo cô ra một góc khuất sau sân tập, nơi có một hàng cây râm mát và một băng ghế đá.
“Ở đây yên tĩnh. Hít thở chút không khí đi.”
Hai người ngồi xuống. Hà Tô tò mò nhìn xung quanh, đây là lần đầu tiên cô thấy rõ trung tâm huấn luyện của anh. Nó rất lớn và chuyên nghiệp.
“Chỗ này… là của anh ạ?”
“Của anh với Lý Thắng Thiên.” Trương Du vòng tay qua eo cô, kéo cô dựa vào lòng mình. Anh cúi xuống, thổi nhẹ vào mái tóc cô. “Nóng không?”
“Không nóng… Ở đây mát lắm.” Hà Tô lắc đầu, cô thích cảm giác yên bình này.
Họ cứ ngồi như vậy, không nói gì nhiều, nhưng lại vô cùng thoải mái. Trương Du cảm thấy tâm hồn mình thật sự thư thái. Có cô ở bên, mọi bực dọc dường như tan biến.
Khi mặt trời bắt đầu lặn, hai người lái xe về nhà. Chiếc xe chậm rãi rời khỏi trung tâm. Khi xe chạy qua cổng, Trương Du đột nhiên đạp phanh gấp.
Kéttttt!
Hà Tô giật mình, lao người về phía trước, may mà có dây an toàn giữ lại.
“Có chuyện gì vậy anh?”
Trương Du không trả lời. Anh đang nhìn chằm chằm về phía trước.
Lệ Tây đang đứng đó. Cô ta không đứng ở cổng chính, mà đứng ở một góc đường, nơi chiếc xe của anh chắc chắn sẽ đi qua. Cô ta nhìn thẳng vào trong xe, ánh mắt đầu tiên là ngạc nhiên, rồi khi thấy Hà Tô ngồi ở ghế phụ, ánh mắt đó biến thành ghen tuông và phẫn nộ. Cô ta thấy rõ sự thân mật của Trương Du và cô gái kia lúc ở sân tập.
Trương Du chỉ lạnh lùng nhìn cô ta vài giây, rồi nhấn ga. Tiếng còi xe vang lên inh ỏi, như một lời cảnh cáo. Chiếc xe vọt qua, bỏ lại Lệ Tây đứng sững trong bóng chiều tà.
Hà Tô quay đầu nhìn lại, cô thấy người phụ nữ kia vẫn đứng đó. “Người đó… là ai vậy anh?”
“Không ai cả.” Giọng Trương Du lại lạnh đi.
Không khí trong xe lập tức chùng xuống. Hà Tô cảm nhận được rõ ràng sự thay đổi của anh. Cơn bực bội hôm qua lại quay về. Cô không dám hỏi thêm, chỉ im lặng ngồi bên cạnh.
Tối hôm đó, Trương Du lại một lần nữa mất kiểm soát. Cơn ghen tuông trong ánh mắt của Lệ Tây, không hiểu sao, lại kích thích sự chiếm hữu của anh đối với Hà Tô. Anh như muốn chứng minh cho cả thế giới (và cho cả bóng ma của Lệ Tây) thấy, Hà Tô thuộc về anh.
Anh lại đè cô ra, làm tình một cách mãnh liệt. Lần này, không chỉ là dục vọng, mà còn có cả sự tức giận. Anh cắn lên vai cô, để lại một dấu răng rõ rệt.
“Em là của anh, nghe rõ chưa? Của. Anh!” Anh gầm gừ, mỗi từ thốt ra đều hòa cùng nhịp thúc mạnh bạo.
Hà Tô sợ hãi, cô khóc nấc lên: “Đau… Trương Du… em đau…”
Tiếng khóc của cô kéo anh về thực tại. Anh dừng lại, nhìn gương mặt đẫm nước mắt của cô. Anh thở dài, ôm cô vào lòng.
“Xin lỗi… Anh xin lỗi… Anh không cố ý…” Anh hôn lên những giọt nước mắt của cô, lòng đầy hối hận. Anh đã lại làm cô sợ hãi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận