Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Quyết định
Bốn giờ sáng. Lại là bốn giờ sáng.
Trương Du đứng ở ban công, điếu thuốc thứ ba trên tay. Anh không thể ngủ được. Hình ảnh Lệ Tây đứng bên đường và gương mặt đẫm nước mắt của Hà Tô cứ thay nhau ám ảnh anh.
Anh lại gọi cho Lý Thắng Thiên.
“Trời ơi! Trương Du!” Lý Thắng Thiên gào lên trong điện thoại. “Cậu bị nghiện gọi điện lúc 4 giờ sáng à? Cậu không để vợ chồng tôi ngủ yên được sao?”
“Cô ta lại đến.” Trương Du phớt lờ lời càu nhàu của bạn. “Lúc tôi đưa Hà Tô về, cô ta đứng chặn đường.”
Lý Thắng Thiên im lặng một chút. “Mẹ kiếp, cô ta dai như đỉa. Hay là… cậu nói chuyện rõ ràng với cô ta một lần đi?”
“Không có gì để nói.” Trương Du rít thuốc. “Tôi chỉ muốn biết, rốt cuộc cô ta muốn gì?”
“Muốn gì à? Muốn quay lại với cậu chứ gì nữa.” Lý Thắng Thiên thở dài. “Tôi đã nói hết nước hết cái với cô ta rồi. Vợ tôi cũng nói… cái hôm bà vợ lão thầy giáo kia làm cô ta sảy thai, là bà ta cố tình đẩy ngã. Đứa bé mất, máu me bê bết. Lệ Tây gần như phát điên. Bây giờ cô ta không còn gì cả, cậu là cái phao cứu sinh duy nhất mà cô ta bám vào.”
Trương Du dụi điếu thuốc. “Đó là cái giá cô ta phải trả.”
“Tôi biết cậu lạnh lùng. Nhưng nói thật, tôi thấy cũng hơi… tội.”
“Tội?” Trương Du cười khẩy. “Lúc cô ta cắm sừng tôi, sao không thấy tội? Cậu nói với cô ta, nếu còn để tôi thấy mặt, tôi sẽ gọi cảnh sát.”
Cúp máy, Trương Du đứng lặng một hồi lâu. Anh phải giải quyết dứt điểm chuyện này. Nhưng quan trọng hơn, anh nhìn vào phòng ngủ, nơi Hà Tô đang say giấc. Anh phải bảo vệ cô.
Anh chợt nhớ ra một chuyện. Não của Hà Tô. Kể từ khi cô tỉnh lại, anh gần như quên mất cô đã từng bị chấn thương. Anh phải đưa cô đi chữa trị. Anh không thể để cô mãi ngốc nghêch như vậy được, dù anh yêu cả vẻ ngốc nghếch đó. Anh muốn cô hoàn toàn khỏe mạnh, muốn cô có thể tự bảo vệ mình.
“Chờ bà Trương xuất viện,” anh tự nhủ, “Mình sẽ đưa em ấy đến bệnh viện tốt nhất.”
Sáng hôm đó, Trương Du có tiết dạy ở trường đại học. Anh lái xe đến trường. Anh không biết rằng, từ lúc anh ra khỏi khu chung cư, một chiếc xe khác đã âm thầm bám theo.
Lệ Tây ngồi trong xe, hai mắt đỏ ngầu. Đêm qua cô ta không ngủ. Lời cảnh cáo của Lý Thắng Thiên không làm cô ta sợ, mà càng làm cô ta thêm tuyệt vọng. Cô ta đã điều tra và biết được Trương Du đang dạy ở trường này.
Cô ta nhìn anh bước xuống xe, vẫn vạm vỡ, vẫn đẹp trai, vẫn lạnh lùng như ngày nào. Anh chính là người đàn ông duy nhất cô ta thực sự yêu, và cũng là người cô ta đã ngu ngốc đánh mất.
Cô ta nhìn anh đi vào khu giảng đường. Cô ta không dám vào theo. Cô ta chỉ có thể ngồi trong xe, như một con thú bị thương, kiên nhẫn chờ đợi, chờ đợi một cơ hội để van xin sự tha thứ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận