Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự đối đầu
Buổi trưa, Trương Du kết thúc tiết dạy. Anh vừa đi bộ ra bãi đỗ xe vừa cởi chiếc áo khoác thể thao, vắt lên vai. Mồ hôi làm chiếc áo phông bên trong dính sát vào cơ thể, lộ rõ cơ bắp cuồn cuộn.
Anh vừa chạm vào tay nắm cửa xe thì một giọng nói run rẩy vang lên:
“Trương Du!”
Anh khựng lại, quay đầu. Lệ Tây đang đứng cách đó vài bước, gương mặt tái nhợt, đôi mắt đẫm lệ.
“Anh… chúng ta nói chuyện một lát được không?” Cô ta nức nở, bước tới gần.
Trương Du lạnh lùng nhìn cô ta. “Tôi và cô không có gì để nói.”
“Em biết em sai rồi!” Lệ Tây oà khóc. “Em biết em đã làm anh thất vọng! Nhưng em mất hết tất cả rồi… Con em cũng mất rồi… Lão ta bỏ rơi em rồi… Trương Du, xin anh… xin anh tha thứ cho em… Chúng ta làm lại từ đầu được không?”
Cô ta lao tới, định ôm lấy cánh tay anh.
“Cút ngay!”
Trương Du gầm lên. Anh không kiềm chế được sự ghê tởm. Anh vung tay đẩy mạnh cô ta ra. Lệ Tây không ngờ anh lại ra tay, cô ta mất thăng bằng, ngã sõng soài xuống đất. Đầu gối va mạnh xuống nền xi măng, bật máu.
“Trương Du…” Cô ta ngước lên nhìn anh, ánh mắt đầy đau đớn và không thể tin nổi.
Nhưng Trương Du không thèm nhìn. Anh mở cửa xe, nổ máy. Tiếng động cơ gầm lên. Anh lái xe đi, bánh xe suýt chút nữa cán qua chân cô ta.
Lệ Tây ngồi bệt dưới đất, nhìn chiếc xe lao đi, cuối cùng cũng không kìm được mà gào khóc thảm thiết.
Trương Du lái xe như bay về nhà. Cơn tức giận khiến anh muốn đập phá thứ gì đó. Bốn năm tình cảm, đổi lại là sự phản bội, giờ lại là sự phiền phức dơ bẩn này.
Anh đóng sầm cửa nhà lại.
“Anh Trương Du? Anh về rồi…”
Hà Tô đang ngồi trên sofa xem TV, nghe tiếng động lớn, cô giật mình quay lại. Thấy sắc mặt đáng sợ của anh, cô sợ hãi co rúm người lại.
Trương Du đứng thở dốc. Cơn giận của anh đang ở đỉnh điểm. Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt trong veo, ngơ ngác và có phần sợ hãi của Hà Tô, ngọn lửa giận trong anh bỗng dưng tắt ngấm.
Anh bước tới, ngồi xuống bên cạnh cô. Anh không nói gì, chỉ kéo cô vào lòng, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương ngọt ngào quen thuộc.
Chỉ có cô mới có thể dập tắt cơn thịnh nộ của anh.
“Anh… anh không sao chứ?” Hà Tô rụt rè vòng tay ôm lấy lưng anh.
“Không sao.” Anh thở ra một hơi dài. “Chỉ cần em ở đây là không sao.”
Anh ôm cô một lúc lâu, cho đến khi nhịp tim hoàn toàn bình ổn trở lại. “Đi thôi. Chúng ta đến bệnh viện thăm bà.”
Khi họ đến bệnh viện, căn phòng không chỉ có bà Trương. Ba mẹ Hà Tô cũng ở đó. Họ vừa từ thành phố khác về, nghe tin mẹ nhập viện nên vội vàng tới thăm.
“Chào chú, chào dì.” Trương Du lễ phép.
Ba mẹ Hà Tô nhìn anh. Họ đã nghe bà Trương kể qua về anh chàng hàng xóm tốt bụng đã chăm sóc bà và Hà Tô.
“Cảm ơn cháu nhé, Trương Du.” Mẹ Hà Tô mỉm cười khách sáo. “Thời gian qua đã phiền cháu chăm sóc Tô Bảo.”
“Dạ không phiền đâu ạ. Tô Tô ngoan lắm.” Trương Du đáp.
Ba Hà Tô chỉ gật đầu, không nói gì, ánh mắt ông sắc sảo, đánh giá Trương Du từ trên xuống dưới. Hà Tô thấy ba mẹ thì vui mừng, nhưng vẫn bám lấy bà Trương, có vẻ hơi xa cách với ba mẹ mình.
Đúng lúc đó, điện thoại Trương Du reo. Là Lý Thắng Thiên.
“Xin lỗi mọi người, cháu ra ngoài nghe điện thoại một lát.”
Anh bước ra hành lang.
“Alo? Sao đấy?”
“Hahaha! Trương Du! Đoán xem tôi đang ở đâu? Tôi đang ở bệnh viện đây! Vợ tôi có thai rồi! Tôi sắp làm bố rồi! Hahaha!” Lý Thắng Thiên gào lên trong điện thoại.
Trương Du bật cười: “Chúc mừng cậu! Cậu đang ở tầng mấy?”
“Tầng 3, khoa sản. Lên đây, tôi cho cậu xem ảnh siêu âm con trai tôi!”
Trương Du cúp máy, mỉm cười, đi về phía cầu thang bộ để lên tầng 3 chung vui với bạn.
Anh không hề hay biết, ngay khi anh vừa đi khuất, một bóng người gầy gò, hai đầu gối vẫn còn rớm máu, đã từ góc hành lang bước ra. Lệ Tây đã bám theo anh đến tận bệnh viện. Cô ta nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng bệnh mà anh vừa bước ra. Cô ta nghe thấy tiếng Hà Tô gọi “Mẹ” bên trong.
Sự ghen tuông và tuyệt vọng biến thành độc ác. Cô ta hít một hơi thật sâu, sửa lại mái tóc rối, rồi đẩy cửa, bước vào phòng bệnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận