Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nước S xa lạ
Sáng sớm hôm sau, Trương Du đáp chuyến bay đến thủ đô nước S. Tiếng Anh của anh bập bõm, nhưng may mắn có ứng dụng phiên dịch. Vừa xuống máy bay, anh đã bị vây quanh bởi vô số ánh mắt. Vẻ ngoài cao lớn, nam tính, cường tráng của anh thu hút cả nam lẫn nữ.
Anh tìm một khách sạn gần bệnh viện lớn nhất. Anh mệt mỏi từ chối những lời gạ gẫm, giơ điện thoại lên với dòng chữ dịch sẵn: “Tôi có vợ rồi.”
Sau khi hỏi thăm lòng vòng, cuối cùng anh cũng tìm được khoa VIP nơi Hà Tô đang điều trị.
Nhưng ba mẹ cô lúc nào cũng túc trực bên cạnh. Anh không thể vào.
Anh biết tin cô vừa trải qua một ca phẫu thuật não phức tạp, hôn mê một ngày và vừa được chuyển từ phòng chăm sóc đặc biệt về.
Ngày thứ hai, nhân lúc ba mẹ cô ra ngoài nghe điện thoại, Trương Du lẻn đến cửa phòng bệnh. Anh nín thở, nhìn qua tấm kính nhỏ.
Hà Tô nằm đó.
Cô bé của anh xanh xao, yếu ớt, đầu quấn băng trắng toát, khuôn mặt nhỏ nhắn chìm vào gối. Cô nằm im bất động.
Trái tim Trương Du thắt lại. Anh muốn đập cửa xông vào, muốn ôm lấy cô, muốn truyền hơi ấm của mình cho cô. Nhưng anh không thể. Anh sợ ba mẹ cô quay lại. Anh lùi lại, nắm đấm siết chặt, lồng ngực đau nhói.
Ngày thứ ba, Hà Tô tỉnh lại.
Cơn đau đầu dữ dội ập đến khiến cô nhắm chặt mắt. Khi cơn đau dịu đi, ký ức ùa về. Cô nhớ hết. Nhớ bà Trương. Nhớ bố mẹ. Nhớ Trương Du. Nhớ cả những đêm họ quấn lấy nhau, nhớ hơi thở, nhớ nụ hôn, nhớ cả sự thô bạo và dịu dàng của anh.
Nhưng… cô cũng nhớ Lệ Tây. Nhớ cú đấm của bố. Nhớ ánh mắt thất vọng của mẹ.
Cô sợ hãi. Cô không dám thừa nhận những ký ức đó. Cô chọn cách an toàn nhất.
“Con… là ai? Đây là đâu?”
Cô giả vờ mất trí nhớ.
Ba mẹ Hà Tô sững sờ, rồi thở phào nhẹ nhõm. Mất trí nhớ cũng tốt. Quên đi gã đàn ông kia, quên đi những chuyện phức tạp đó, con gái họ sẽ bắt đầu lại.
Bên ngoài, Trương Du không hề hay biết vở kịch của cô. Anh chỉ biết cô đã tỉnh.
Anh tìm y tá phụ trách phòng cô. Anh dùng phần mềm phiên dịch, kể một câu chuyện bi đát về việc anh là bạn trai, hai người cãi nhau, và anh không tiện vào gặp. Anh nhét một xấp tiền lớn vào tay cô y tá.
“Tôi sẽ mang đồ ăn vặt và súp đến mỗi ngày. Phiền cô mang vào cho cô ấy. Cứ nói là dịch vụ đặc biệt của bệnh viện cho phòng VIP.”
Cô y tá nhìn người đàn ông si tình trước mặt, cuối cùng cũng gật đầu.
Từ hôm đó, phòng bệnh của Hà Tô không bao giờ thiếu đồ ăn vặt và súp dinh dưỡng, kèm theo một mẩu giấy nhỏ: “Chúc mừng hồi phục.”
Ba mẹ cô thấy lạ, nhưng y tá giải thích đó là dịch vụ của bệnh viện, họ liền tin ngay. Hà Tô hồi phục rất nhanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận