Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nghiêm Túc
Cậu ta dừng xe, cởi dây an toàn. Thời Gia Nhiên khó hiểu nhìn cậu ta. Bỗng nhiên, cậu ta quay sang, kéo mạnh cô qua, cúi đầu, nặng nề hôn xuống.
“Lâm Thích!” Cô tức giận.
Cậu ta ấn cô chặt hơn xuống ghế, buông tay cô ra, chỉ để vuốt ve sườn mặt cô, rồi lại hôn. Ngọn lửa trong người cô lại bị đốt lên. Dục vọng gào thét. Hơi thở cả hai dồn dập trong không gian nhỏ hẹp. Đôi tay cô, không biết từ lúc nào, đã vòng qua ôm lấy cổ cậu ta, cọ xát sau lưng cậu ta.
Lâm Thích buông bờ môi đã sưng đỏ của cô ra, hôn dọc xuống cần cổ thanh tú. Thời Gia Nhiên ý thức được, cậu ta đang rất nghiêm túc.
“Lâm Thích? Cậu nghiêm túc à?”
Cậu ta ngồi thẳng lại, sửa lại vạt áo bị xô lệch của cô, nắm lấy tay cô: “Chị, trước kia chị ngủ với tôi, cũng đâu có hỏi tôi có nghiêm túc hay không. Sao bây giờ lại cẩn thận thế?”
Thời Gia Nhiên nghe cậu ta gọi “chị” mà sởn cả gai ốc. “Cậu theo đuổi con gái… ai cũng vừa gặp đã hôn thế à?”
“Tôi chưa từng theo đuổi con gái.” Cậu ta nói, rồi mở cửa xe. “Chị, cùng ăn chút gì nhé.”
Câu nói “tôi chưa từng theo đuổi con gái” cứ lởn vởn trong đầu cô. Cậu ta không cần theo đuổi, vì có quá nhiều cô gái tự nguyện ngã vào vòng tay cậu ta.
Cậu ta dẫn cô vào một nhà hàng sushi, gọi một bình rượu mai.
“Cậu phải lái xe.” Cô nhắc.
“Cho chị uống.” Cậu ta vừa rót rượu, vừa ghé sát vào tai cô, “Lúc chị say, chị hư hỏng một cách thật thà nhất.”
Hơi thở ấm nóng của cậu ta làm mặt cô đỏ bừng. “Lần đầu tiên cậu theo đuổi con gái thật à?”
“Có phải chị nghĩ nhiều quá rồi không?” Cậu ta nhìn cô chằm chằm, như nhìn thấu tâm can cô.
Tửu lượng của Thời Gia Nhiên vẫn tệ như cũ. Rượu chưa say, mà người đã tự say. Lúc ra về, cô loạng choạng dựa cả người vào cánh tay Lâm Thích. Cậu ta gọi người lái thay.
Vừa lên xe, cô ngồi nép sát vào cửa sổ. Nhưng ngay lập tức, một cánh tay kéo cô ôm vào lòng. Lòng bàn tay ấm áp đặt trên eo cô, xuyên qua lớp vải, thấm vào từng tế bào.
“Chị, trốn cái gì?” Cậu ta lẩm bẩm bên tai cô.
Một chút rượu, cộng với sự mờ ám, khiến cô lâng lâng. Cô ngẩng đầu, hôn nhẹ lên cằm cậu ta.
“Đồ lưu manh…”
Lâm Thích đặt đầu cô lên vai mình, giọng đầy bất đắc dĩ: “Không uống được thì đừng uống. Lần nào say cũng làm loạn.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận