Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Nguội Lạnh
Chiếc xe lao đi trong im lặng. Lâm Thích không nói một lời, tập trung lái xe. Anh lạnh lùng vì anh nghĩ cô vẫn còn tơ tưởng Lâm Thanh. Thời Gia Nhiên cũng im lặng. Cô mệt mỏi vì cảm giác bị lợi dụng làm lá chắn.
Họ chia tay nhau ở cửa nhà cô, không một nụ hôn, không một lời hẹn gặp lại.
Sau ngày hôm đó, họ rơi vào một trạng thái kỳ lạ. Không ai liên lạc với ai.
Thời Gia Nhiên tự nhủ rằng như vậy cũng tốt. Cô lao đầu vào công việc ở bệnh viện, chuẩn bị cho kỳ kiểm tra tay nghề sát hạch. Đã thế, cô bạn thân Tô Ngọc lại vừa chia tay bạn trai, ngày nào cũng đến nhà cô ăn vạ, khóc lóc đòi sống đòi chết.
Buổi tối hôm đó, Thời Gia Nhiên vừa tan làm về nhà đã thấy một bãi chiến trường. Tô Ngọc say khướt nằm dài trên sô pha, còn anh trai của cô ấy, Tô Nham, đang kiên nhẫn dọn dẹp vỏ bia.
“Phiền anh quá, Tô Nham.” Thời Gia Nhiên mệt mỏi nói.
“Không sao. Em đi nghỉ đi, anh lo cho nó được.” Tô Nham cười hiền.
Thời Gia Nhiên vừa định vào phòng thì chuông cửa vang lên. Cô ra mở cửa.
Lâm Thích đứng đó.
Anh gầy đi một chút, quầng mắt thâm đen, và trông có vẻ mệt mỏi. Nhưng ánh mắt anh thì rực lửa. Anh nhìn cô, rồi liếc qua vai cô, nhìn thấy Tô Nham đang ở trong phòng khách. Ánh mắt anh lập tức trở nên thù địch.
Thời Gia Nhiên sững sờ. “Anh… sao anh lại…”
“Làm sao vậy?” Cô hỏi.
“Em còn dám hỏi tôi?” Giọng anh gằn lại. “Cả tuần không một tin nhắn. Em bận đến vậy sao? Hay là bận… ở cùng người đàn ông khác?”
“Anh nói bậy bạ gì đấy!”
“Tô Nham, anh gọt hộ em đĩa hoa quả nhé!” Thời Gia Nhiên quay vào nói với Tô Nham, rồi kéo Lâm Thích ra ngoài hành lang, khép cửa lại. “Bạn em thất tình, anh ấy là anh trai của nó. Anh đừng có suy nghĩ lung tung.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận