Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Di Truyền Học, Quá Khứ Và Lời Hứa
“Tuy rằng hiện tại phần lớn chúng ta biến hình đều là người, nhưng cũng không giống con người có thể dễ dàng sinh con.”
Mai Hoa Lộc tiếp tục: “Bản thể các loài càng xa nhau, càng khó thụ thai. Giống như tôi và vợ tôi đều là hươu, tương đối dễ sinh con, nhưng cả hai chúng tôi đều không muốn, ha ha…”
“Nói về cậu và Di Di…” Mai Hoa Lộc suy tính trong lòng khả năng Sói và Thỏ kết hợp. “…Tôi đoán, tỷ lệ là 5% đi.”
“Gen của ai mạnh hơn thì đứa bé sẽ giống người đó. Nếu hai người may mắn trúng thưởng, khả năng cao sẽ là một con sói con.”
Chiếu Dã nói: “Tôi biết rồi.”
Mai Hoa Lộc trêu chọc anh một câu: “Đến nỗi tính mang bao hay không, thì phải xem cậu rồi. Cậu rất quan tâm đến cô gái nhỏ đó mà.”
Chiếu Dã không nghe lời anh ta nói xong: “Ừm.”
Cúp điện thoại. Chiếu Dã trở lại phòng bếp. Di Di đang làm nốt món ăn, chuẩn bị xếp ra bàn.
Eo cô bị Chiếu Dã ôm lấy từ phía sau. Tay Di Di dừng lại một chút: “Anh làm vậy em làm đồ ăn kiểu gì.”
Chiếu Dã gác cằm lên vai cô: “Không phải đã bảo để anh làm sao.”
“Anh đi gọi điện thoại mà, em cũng chẳng có gì làm.”
Nụ hôn dính dính nhão nhão rơi trên cổ cô. Chiếu Dã lấy cái đĩa trong tay cô, nói: “Để anh.”
“Em giúp.”
“Được.”

Ăn uống no đủ, Di Di hạnh phúc nằm dài trên chiếc giường rộng rãi của Chiếu Dã. Tâm lý được thả lỏng, hôm nay là ngày an toàn, cô không tin Chiếu Dã tàn bạo tới mức vẫn hăng hái “tắm máu”.
Huống hồ, hôm nay anh rất ôn nhu.
Chiếu Dã tắm xong, tắt đèn, lên giường. Anh ôm lấy Di Di, hỏi: “Em có thích… em bé không?”
Di Di nghĩ nghĩ, nói: “Cũng tạm. Nhưng mà sinh em bé sẽ rất đau, em sợ đau.”
“Ừm.” Chiếu Dã mừng thầm trong lòng, “Vậy chúng ta sẽ không sinh.”
“Chúng ta… có thể sinh sao?” Di Di muốn làm rõ vấn đề.
Chiếu Dã thuật lại lời của Mai Hoa Lộc.
“5%? Kia không phải là không có cơ hội sao.” Di Di có hơi uể oải. Kỳ thật, cô cũng có chút chờ mong được cùng Chiếu Dã sinh con. Lớn lên giống anh hoặc giống cô, nhất định đều sẽ rất đáng yêu.
Chiếu Dã cũng tính tỷ lệ. 5%… làm hai mươi lần cũng có khả năng trúng chiêu. Cơ hội này quá dễ dàng.
Anh nhất định sẽ dùng biện pháp, tuyệt đối không để chuyện này phát sinh.
Di Di thấy Chiếu Dã không nói gì, chọc chọc ngực anh: “Anh không thích em bé sao?”
Anh không biết nói thật như vậy có thể làm Di Di tổn thương hay không, vì tình thương của người mẹ thường rất lớn. Nhưng anh vẫn lựa chọn thật lòng trả lời: “Không thích.”
“Cùng em… cũng sẽ không thích sao?”
Di Di nói ra suy nghĩ của mình trước: “Thôi không tính nữa, như thế này cũng rất tốt. Về sau rồi nói, thời gian của chúng ta còn dài mà.”
Chiếu Dã thích câu nói cuối cùng của cô.

Hôm sau, Di Di nhận được tin nhắn của Ngạn Kỳ, nói muốn gặp mặt Chiếu Dã.
Di Di nói với Chiếu Dã việc này. Anh trả lời không hề nghĩ ngợi: “Không đi.”
Di Di uyển chuyển trả lời Ngạn Kỳ: “Anh Ngạn Kỳ, Chiếu Dã bận nhiều việc, lần sau rảnh em tìm anh chơi nhé.”
Đánh xong tin nhắn, cô quay sang “đánh” Chiếu Dã: “Anh làm gì mà đối địch với anh Ngạn Kỳ như vậy hả?” “Em đã nói với anh rồi, anh ấy là bạn cũ quen biết từ hồi nhỏ. Lúc em cái gì cũng không hiểu, chính là Ngạn Kỳ đã dạy em cách làm một con người.”
Ngạn Kỳ đối với cô, như anh trai, cũng như cha. Nhiều năm không gặp, tuy tình cảm có trống vắng, nhưng cái tình nghĩa trưởng thành cùng nhau ấy vĩnh viễn tồn tại.
Di Di thật sự hy vọng Chiếu Dã cùng anh ta có thể ở chung tốt đẹp.
“Chiếu Dã?”
Chiếu Dã đang khó chịu.
Ngay từ ánh mắt đầu tiên, anh nhìn Ngạn Kỳ đã không vừa mắt. Đặc biệt là khi nghe bọn họ nói chuyện, một câu “Anh Ngạn Kỳ”… một câu “Tiểu Di”. Mặc dù chỉ là xưng hô, nhưng Chiếu Dã phải cắn chặt răng hàm sau mới áp được nắm đấm đang xúc động xuống.
Anh biết Ngạn Kỳ đối với Di Di không có ý xấu, nhưng ai biết trước được? Đàn ông nào mà không vượt qua được dục vọng chứ.
Tóm lại, thấy phiền.
Chiếu Dã lạnh lùng hừ một tiếng.
“Chiếu Dã.” Di Di lôi anh ngồi xuống. “Hay là để em kể cho anh nghe vài chuyện xưa của em nhé.”
Di Di vốn là một con thỏ lang thang, cả ngày vô lo vô nghĩ, ăn cỏ rồi ngủ. Ý thức được mình ra đời từ một ngày nào đó, cô trở thành con người mang tên “Di Di”.
Cô đối với nhân loại tràn ngập tò mò. Cô thích những tòa nhà kiến trúc tinh xảo, thích cách bọn họ nấu những món ăn muôn màu muôn vẻ. Cô rất nhanh hòa nhập vào cuộc sống hàng ngày.
Nhưng khả năng biến hình có lúc cũng không tốt. Một lần, cô lỡ lộ nguyên hình ở phố đi bộ. Một người đàn ông trẻ tuổi bắt cô lại, dáng vẻ lưu manh, nói phải mang cô về nuôi, làm chủ nhân của cô. Di Di lúc đó nghe không hiểu tiếng người, nhưng nhìn biểu cảm trên mặt hắn thì biết. Hắn ta sờ cái đuôi của cô, bắt cô lại.
Di Di không chịu, nhưng sức lực nhỏ bé không ngăn được hắn. May mắn có Ngạn Kỳ đi ngang qua giúp đỡ. Ngạn Kỳ nhìn ra cô là đồng loại, không chút do dự ra tay cứu giúp.
Di Di lúc đó bắt đầu quen biết Ngạn Kỳ.
Nghe thấy vậy, giữa mày Chiếu Dã hơi nhíu lại.
Mới đầu… anh cũng có ý đồ như vậy.
Có phải cô nhớ lại cảm giác không tốt, lúc anh sờ cái đuôi của cô…

Bình luận (0)

Để lại bình luận