Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đôi Tai Thỏ Khiêu Khích
Di Di phát hiện ra niềm vui mới. Cô lại liếm một chút. Chiếu Dã khó nhịn mà nhíu mày.
Cô như một học sinh tìm được đồ chơi lạ, miệng mở rộng, cố gắng chứa đựng vật lớn, dùng cái lưỡi non nớt của mình khiêu khích anh. Cô phun vật cứng ra, tò mò hỏi: “Cảm giác… thế nào?”
Chiếu Dã không muốn nói chuyện. Anh chỉ muốn đỉnh vào trong cổ họng cô.
Thanh sắt nóng dán lên môi cô. Di Di trừng anh: “Hung dữ cái gì. Chưa nói là không giúp anh.”
Chiếu Dã giật mình. Di Di nắm lấy gốc rễ, mở miệng, chủ động liếm lên đỉnh chóp, rồi há mồm, nhẹ nhàng mút vào, vừa liếm vừa mút. Cô rất vừa lòng khi nghe Chiếu Dã rên hừ hừ ra tiếng.
Cô không thể ăn hết, đành dùng tay vuốt ve phần thân gậy còn thừa bên ngoài. Chiếu Dã ấn gáy cô, chậm rãi đẩy vào, đỉnh tới tận cuống họng. Quần áo rơi đầy trên đất, chăn nhăn nhúm. Cô nhăn mi lại, mồ hôi anh chảy ròng ròng.
Anh rút ra. Anh muốn nhìn.
Anh mở tủ đầu giường, lấy ra một cái áo mưa, dùng răng xé mở. Anh nhìn Di Di: “Em đeo giúp anh.”
“Em… em không biết…”
“Anh dạy em.” Anh cười như một thầy giáo kiên nhẫn.
Bàn tay cô run rẩy, nắm lấy cự vật của anh, lóng ngóng tròng vào.
Ngay nháy mắt tiếp theo, cô bị ấn ngã xuống giường. Anh không một lời báo trước, chọc thẳng vào.
“A…” Di Di hồn phách như bị đánh bay. Tay cô nắm chặt chăn, theo tiết tấu ra vào của anh mà rên rỉ.
Mấy ngày nay không được làm, Chiếu Dã nhớ cái huyệt nhỏ này của cô đến phát điên. Vất vả lắm mới được tiến vào, anh tận lực mà đỉnh, đưa đẩy hạ thân, muốn đem mấy ngày qua đòi lại tất cả.
Anh véo mông Di Di, nhẹ giọng dụ dỗ: “Di Di, biến cái đuôi ra nào.”
Đó là lời năn nỉ, cũng là lời dụ dỗ.
Toàn thân Di Di tê dại, cô hoàn toàn không khống chế được thân mình, đứt quãng nói: “Em… em biến… biến không ra…”
Chiếu Dã không chịu. Anh nhấc mông cô lên cao, chọc vào nơi sâu nhất, âm thanh “bạch bạch” vang lên dồn dập.
Di Di cố gắng tập trung tinh thần, nhưng vẫn bị khoái cảm đánh úp. Cô nhắm mắt hít sâu một hơi.
Và rồi…
“A!”
Một đôi tai thỏ dài, trắng như tuyết chậm rãi xuất hiện trên đỉnh đầu cô. Lông tơ mềm mại bao lấy phần thịt hồng nhạt bên trong. Bởi vì cảm xúc khẩn trương, chúng dựng thẳng đứng, kề sát vào nhau.
Chiếu Dã sửng sốt.
Di Di cũng sửng sốt.
“…Hic, em biến không ra…” Cô gục đầu xuống, một bên tai thỏ rũ xuống theo, trông đáng thương vô cùng.
Chiếu Dã bỗng nhiên cười lớn, tiếng cười trầm khàn, đầy xấu xa. Anh điên cuồng thúc hông, đôi tai thỏ của cô đong đưa theo nhịp điệu.
“Aaaa… Nhanh… Quá nhanh…” Âm thanh cô rách nát.
“Vậy không tốt sao?” Chiếu Dã tăng tốc lao tới, tay không ngừng vuốt ve hoa hạch, mật dịch theo đầu ngón tay anh chảy xuống.
Ý cười của anh càng đậm: “Thân thể của em đang nói cho anh biết, em rất thích.”
Di Di muốn cãi lại, nhưng phát ra chỉ là tiếng rên rỉ dâm đãng.
Cô kẹp chặt anh, dùng sức đến mức hai tai đều dựng thẳng đứng. Chiếu Dã rũ mắt nhìn cô, cắn răng nhịn xuống, rồi tàn nhẫn chọc vào bên trong mười mấy nhát.
“Ưm a…” Di Di run rẩy cao trào, suối phun trào ra, bắp đùi cầm lòng không đậu mà run rẩy.
Chiếu Dã như cố tình không cho cô nghỉ. Vật cứng lấp kín không cho chất lỏng chảy ra, trong lúc cô đang cao trào, anh lại chọc thêm vài cái. Thịt và thịt gắt gao không một khe hở.
Di Di run rẩy không ngừng, sung sướng đến ướt cả hốc mắt.
Chiếu Dã gầm nhẹ, rút ra, tháo bao, rồi cưỡi lên người cô. Anh cầm cây gậy vẫn còn đang thô to, nhanh chóng loát động, bắn đầy lên ngực cô.
“Còn dám kẹp anh hả?” Giọng anh khàn khàn vì vận động.
“Di Di mạnh mẽ thật.” Anh cười nói, cúi người ngậm lấy tinh dịch, cạy môi Di Di ra, đưa tất cả vào trong.
Nhàn nhạt, hương vị của Chiếu Dã.
Di Di nuốt tất cả xuống, lí nhí: “Không phải anh dạy sao?”
Chiếu Dã vuốt ve cần cổ cô. Ngón giữa và ngón trỏ kẹp lấy một chiếc bao mới, bế Di Di lên, đi vào phòng bếp.
“Ừm. Di Di học rất giỏi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận