Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Liều Thuốc Đêm Khuya
Sự im lặng của Từ Chính Thanh còn đáng sợ hơn cả một lời chia tay.
Một tuần trôi qua. Hứa Điềm sống như một cái bóng. Cô đến lớp, nhìn anh, rồi trở về. Không một tin nhắn. Không một cuộc gọi.
Cơ thể cô bắt đầu phản ứng. Cô thèm.
Không phải, cô cần.
Cơn nghiện ngập này còn tồi tệ hơn bất cứ thứ gì. Cô cần anh. Cô cần cảm giác da thịt anh áp lên cô, cần sức nặng của anh, cần sự thô bạo lấp đầy bên trong cô.
Cơm ở nhà ăn trường vốn đã khó nuốt, giờ đây còn đắng ngắt.
Tối thứ năm, cô không chịu nổi nữa. Cô lấy hết can đảm, chụp một bức ảnh khay cơm chán ngắt, đăng lên vòng bạn bè: “Đồ ăn ở đây… thật sự là muốn giết người mà.”
Đó là một cái bẫy. Một tín hiệu cầu cứu. Cô biết anh sẽ không “like” hay bình luận, nhưng cô hy vọng anh sẽ thấy.
Một tiếng trôi qua. Hai tiếng.
Không có gì.
Những cái “like” của bạn bè chỉ làm cô thêm khốn khổ.
Cô cắn môi, lẳng lặng xóa bài đăng. Cô cảm thấy mình thật ngu ngốc và thảm hại.
Cô vùi đầu vào thư viện, cố gắng dùng những công thức toán lý khô khốc để đè nén cơn vật vã trong cơ thể.
Đến khuya, điện thoại rung lên. Mấy tin nhắn của Đường Vưu Giai hỏi cô ăn gì.
Và rồi… một tin nhắn từ anh. Vẫn là số điện thoại cá nhân.
[Đói à?]
Tim cô nảy lên.
[Vâng. Đồ ăn ở trường khó ăn quá.] Cô cố gắng tỏ ra bình thường.
Một lúc lâu sau, anh trả lời.
[Đến đây.]
Chỉ hai từ.
[Nhưng… em còn nhiều bài tập lắm.] Cô nói dối.
[Đến đây. Làm ở đây.]
Năm từ. Không phải một lời mời. Đó là một mệnh lệnh.
Hứa Điềm đóng sập sách lại. Cô không quan tâm đến bài tập. Cô không quan tâm đến giờ giới nghiêm.
Cô lao ra khỏi thư viện, bắt một chiếc taxi. Trên xe, tim cô đập như muốn vỡ lồng ngực. Cô không phải đang đến ăn cơm.
Cô đang trên đường đi tìm liều thuốc của mình.
Cô gõ cửa, tay run rẩy.
Anh ra mở cửa. Vẫn mặc bộ đồ ở nhà, tóc hơi rối. Anh nhìn cô, từ trên xuống dưới, rồi lùi lại.
“Vào đi.”
Anh không hỏi cô đã ăn gì chưa. Anh đi thẳng vào bếp.
“Em ăn gì chưa?” anh hỏi vọng ra.
“Chưa.”
“Vậy ăn cơm trước, hay là… ‘ăn’ anh trước?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận