Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trò Chơi Trong Thư Phòng
Hứa Điềm sững sờ trước câu hỏi trần trụi của anh. Anh… anh đang đùa sao?
Cô lí nhí: “Em… em đói.”
“Đói cơm, hay đói ‘thịt’?” Anh bước ra, tay cầm một ly nước.
Cô không trả lời được. Anh thắng.
Họ ăn tối trong im lặng. Anh nấu món bò bít tết. Ngon tuyệt. Nhưng cô ăn không thấy ngon. Dục vọng đang thiêu đốt cô từ bên trong.
Ăn xong, anh không đưa cô về phòng ngủ.
“Em nói em có bài tập,” anh nói, giọng bình thản. “Vào thư phòng làm đi.”
Hứa Điềm ngơ ngác. Anh… nghiêm túc à?
Thư phòng của anh sạch sẽ, một bức tường đầy sách. Anh ngồi ở bàn làm việc lớn, bật máy tính. “Ngồi đối diện đi.”
Cô ngoan ngoãn ngồi xuống. Anh thật sự bắt cô… làm bài tập?
Anh gõ phím. Tiếng lách cách đều đặn vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. Hứa Điềm nhìn chằm chằm vào trang sách vật lý. Các con số nhảy múa. Cô không thể tập trung.
Cô có thể ngửi thấy mùi hương của anh. Mùi gỗ đàn hương quen thuộc. Cô liếc nhìn anh. Anh đang đeo kính, trông… trí thức một cách chết người.
Cô biết, dưới lớp áo sơ mi phẳng phiu đó, là một lồng ngực rắn chắc. Và dưới lớp quần tây đó…
Cô bực bội. Anh gọi cô đến đây chỉ để làm bài tập thật sao?
Cô xé một mẩu giấy trong vở nháp.
[Anh đang làm gì vậy?]
Cô đẩy tờ giấy qua bàn.
Anh dừng gõ phím, liếc nhìn cô. Anh cầm tờ giấy lên, đọc. Rồi anh viết lại.
[Làm việc.]
Anh đẩy lại. Hứa Điềm nhìn chằm chằm vào chữ “Làm việc”.
Cô viết lại. [Em chán.]
Anh viết lại. [Vậy thì về ký túc xá.]
Hứa Điềm tức điên lên. Gã đàn ông này!
Cô không viết nữa. Cô đứng dậy. Anh ngước nhìn, tưởng cô bỏ về thật.
Nhưng cô không đi ra cửa. Cô đi vòng qua bàn, đi thẳng đến chỗ anh.
Trước khi anh kịp phản ứng, cô đã kéo ghế ra, ngồi thẳng lên đùi anh.
“A…” Anh hít vào một hơi.
Cô không ngồi bình thường. Cô ngồi dạng hai chân ra, kẹp chặt lấy hông anh. Chiếc váy ngắn bị kéo căng, để lộ cặp đùi trắng nõn.
Cô cảm nhận được. Ngay lập tức.
Dù anh cố tỏ ra bình thản, nhưng “thứ đó” của anh đã phản ứng. Nó đang cứng lên, chọc vào mông cô.
Hứa Điềm cúi xuống, ghé sát vào tai anh, hơi thở nóng hổi phả vào cổ anh.
“Thầy Từ,” cô thì thầm, giọng nói vừa ngây thơ vừa khêu gợi. “Bài tập vật lý khó quá.”
“Em… em không muốn làm bài tập nữa.”
Cô cố tình cọ xát mông mình vào nơi đang căng cứng của anh.
“Em muốn… ‘làm’ anh.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận