Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cha, cha, đừng như vậy ô ô~” Tiểu mỹ nhân xấu hổ mặt đỏ tai hồng, không dám ngẩng đầu! “A a~ đừng a~”.
Nghe tiếng rên quyến rũ của con dâu, nam nhân càng không chịu buông tha, không ngừng liếʍ láp viên thịt mềm xinh đẹp. Tiểu mỹ nhân không nhịn được ngâm kêu liên hồi, đầṳ ѵú phấn nộn phun nước không ngừng.
Nam nhân cơ khát tham lam bú sữa. Sữa của con dâu vừa thơm lại ngọt thật câu người! Cố Dã không ngừng nuốt vào dòng sữa ngọt lành đang phun ra.
Đợi hắn ăn đủ thì Thải Vi trong lòng cũng đã mềm nhũn. Tuy đã mυ”ŧ no sữa làm dịu phần nào cơn khát, nhưng cứ nghĩ đến việc con dâu muốn trốn tránh mình, sắc mặt nam nhân lại khó coi, xám xịt nhìn tiểu mỹ nhân trong lòng.
Thân mình Thải Vi hư suyễn dựa vào lòng cha chồng, mặt mày ửng hồng thở hổn hển. “Cha, con, con…”
“Còn muốn ra ngoài học nghề phải không?” Cố Dã bất mãn luồng tay xuống bóp lấy tiểu huyệt nàng “Da^ʍ phụ, ngày nào cũng đầm đìa nước, ra ngoài không phải câu dẫn hỏng nam nhân thiên hạ sao!”
“A ha~” Nàng bị hắn lăn lộn nhiều đến mức mẫn cảm, thân thể không khỏi kiều run, âʍ ɦộ bị cha chồng bóp lấy tiết dâʍ ŧᏂủy̠ ròng ròng, làm cho nàng ngượng ngùng che lại thân dưới. Nam nhân lại ấn nàng quỳ xuống, móc dươиɠ ѵậŧ cứng ngắc ra, nắm lấy nó đảo qua đảo lại trên mặt nàng.
“Cha, đừng, đừng như vậy a~” Thải Vi đỏ mặt trốn tránh. Dươиɠ ѵậŧ nam nhân này quá thô dài, mỗi lần dùng miệng hầu hạ hắn nàng đều hít thở không thông. Nhìn thấy cây gậy thịt lớn, nàng theo bản năng trốn tránh, nhưng nam nhân không cho nàng cơ hội, đem dươиɠ ѵậŧ đã gồng cứng chen vào miệng nhỏ của Thải Vi.
~~~
“Cố Lâm, ngươi nghỉ ngơi một chút đi? Đã mấy đêm bận rộn rồi.”
Ngồi bên bàn nhìn hán tử cao gầy đang giúp mình tính toán sổ sách, chưởng quầy lại đem bát mì nóng đẩy tới trước mặt hắn.
Cố Lâm vốn đi theo lớn bá của nàng, nhưng chưởng quỹ nàng thuê đã xin nghỉ dài hạn, vì vậy đành mời Cố Lâm sang giúp. Từ lần đầu nhìn thấy thân hình cao lớn tuấn lãng của hắn, chưởng quầy liền say mê vô cùng, đáng tiếc nàng là goá phụ, nam nhân này cũng đã có vợ, lại có vẻ là người ngay thẳng không dễ trêu chọc, chưởng quầy đành gạt bỏ tâm tư, nhưng vẫn nhịn không được tìm cơ hội ở chung cùng hắn.
“A. Không, không cần, chưởng quầy ngài ăn đi.”
“Ta đã ăn rồi, ngươi ăn chút đi?”
Chưởng quầy tuy đã ngoài ba mươi nhưng bộ dáng không tồi, đôi mắt đào hoa câu người thẳng lăng lăng nhìn nam nhân.
Cố Lâm bị ánh mắt nóng bỏng như vậy nhìn chăm chú không khỏi xấu hổ quay đi. Vì kiếm tiền lo cho gia đình, nên dù đã cưới vợ hắn vẫn thường xuyên ở trong thành làm việc, chỉ ngày tết nghỉ dài mới có thể về thăm cha và vợ. Mà trong thành, xung quanh hắn có không ít nam nhân chơi bời phóng túng, nhưng Cổ Lâm đều không dám làm xằng bậy.
Một là vì hắn trời sinh đã như vậy, so với nam nhân khác thành thật hơn chút; hai là vì nữ nhân bên ngoài dù tốt đến đâu, Cố Lâm đều cảm thấy không bằng Thải Vi.
Thải Vi cũng có đôi mắt đào hoa câu người, da thịt trắng nõn sạch sẽ thanh tú, tính tình mềm mại, yếu đuối. Cố Lâm nghĩ đến lại có chú thất thần, cảm thấy có lỗi với nàng, lo lắng nàng nhút nhát như vậy, gặp chuyện có lẽ chỉ biết ngây ngốc khóc một mình?
Nghĩ đến thê tửở nhà, nam nhân nhất thời phiền muộn, lại nhớ nhung muốn sớm ngày được bên nàng!
Mà người vợ Cố Lâm đang mong nhớ lúc này lại đang bị ép quỳ gối, tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ liếʍ láp dươиɠ ѵậŧ của cha chồng. Mặt mày da^ʍ tao ửng đỏ, khó khăn mυ”ŧ lấy dươиɠ ѵậŧ phái nam thô dài, chóp mũi hít vào hương vị giống đực nồng đượm, hốc mắt tiểu mỹ nhân không khỏi đỏ lên. Không biết chồng nàng hiện giờ thế nào?
Sẽ ra sao nếu một ngày hắn phát hiện mình không biết xấu hổ, mỗi ngày quỳ gối ngậm mυ”ŧ dươиɠ ѵậŧ cha hắn?
“Ha…bú tốt lắm. Đúng là tiểu yêu tinh, nếu Cố Lâm ở nhà không phải bị đã hút khô rồi sao, da^ʍ phụ này!”
Thấy dáng vẻ ủy khuất nhu nhược của nàng, trong lòng Cố Dã bỗng không thoải mái, đừng nói cái gì mà đi học nghề, ngay cả ra khỏi cửa hắn cũng không muốn cho nàng đi. Mềm mại da^ʍ lãng như vậy, ngộ nhỡ vừa ra ngoài liền bị cưỡиɠ ɠiαи thì sao?
Nghĩ vậy Cố Dã càng bực dọc, dươиɠ ѵậŧ dựng cao trực tiếp thọc sâu vào miệng con dâu!
“Ô ô~.” bị nam nhân thô lỗ thọc vào, Thải Vi không chịu nổi kêu một tiếng, nhíu chặt mày. Dáng vẻ này lại khiến nam nhân càng thêm hưng phấn, ấn đầu nàng di chuyển ra vào “Ưm ưm~”
Thải Vi gian nan hé miệng, cảm thấy bản thân sắp bị làm cho ngạt thở mà nam nhân vẫn chưa chịu dừng. Ước chừng thọc vào rút ra trăm lần nữa, Cố Dã mới mở mã mắt, nắm chặt cằm nàng mà rên một tiếng, buộc con dâu nuốt hết dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ xối xả vào bụng.
“Khụ khụ~” Thải Vi không ngừng họ khan, muốn nhổ côn ŧᏂịŧ nam nhân ra nhưng Cố Dã lại cường ngạnh chen vào, hung hăng nói, “Ăn cho hết, bằng không hôm nay lão tử sẽ chuyên tâm làm miệng ngươi!”
Thải Vi nghe vậy sợ xanh mặt, căng da đầu ôm đùi nam nhân, miệng nhỏ gian nan nuốt xuống tϊиɧ ɖϊ©h͙ hắn bắn ra.
Cố Dã lúc này mới thoáng buông nàng, rút dươиɠ ѵậŧ ra, thấy bên đùi còn dính chút nùng tinh đặc sệt, tay lại nâng cằm nàng lên nói,
“Liếʍ sạch sẽ!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận