Chương 1

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đêm tân hôn đẫm máu
Hoàng hôn buông xuống, ráng chiều đỏ ối như một vết máu loang lổ trên bầu trời phía tây.
Giữa khu chợ đông đúc ồn ã, một chiếc kiệu nhỏ màu hồng phấn vội vã len lỏi, hướng về phía đông thành. Gió chiều hiu hắt thổi tung tấm rèm lụa mỏng, để lộ ra gương mặt kiều diễm của nữ tử bên trong. Nàng còn quá trẻ, vẻ đẹp mơn mởn như nụ hoa chớm nở, làn da trắng sứ, đôi mắt trong veo ẩn chứa nét hoang mang. Một tuyệt sắc mỹ nhân, nhưng số phận lại trớ trêu.
Gió ngừng, rèm buông, chiếc kiệu khuất xa, chỉ còn để lại một làn hương thơm thoang thoảng và những lời bàn tán xì xào, vừa ghen tị vừa khinh miệt của đám đông.
“Chậc, đúng là thế giới này, kẻ ăn không hết người lần chẳng ra. Lão tử đây một mụn vợ còn chưa có, lão già họ Từ kia đã rước thêm con hầu thứ tám!”
“Cứ cái đà này, sớm muộn gì cũng chết khô trên bụng đàn bà.”
“Tội nghiệp cho tiểu kiều nương kia quá, nhìn còn non nớt, nghe nói còn chưa bằng tuổi con trai lớn của Từ lão gia nữa.”
“Tội nghiệp cái nỗi gì! Con bé đó xuất thân từ Hoa Nguyệt Lâu, là một con kỹ nữ chính hiệu!” Một gã đàn ông bĩu môi. “So với cái cảnh bị ngàn người ôm, vạn người cưỡi ở chốn lầu xanh, được vào nhà họ Từ làm thiếp, dù là hầu hạ một lão già gần đất xa trời, cũng đã là phúc đức tám đời, đêm nằm ngủ chắc phải cười thầm mới phải!”
“Mà nói cũng lạ, lão già họ Từ tuổi cao sức yếu thế, không biết ‘cái của nợ’ đó còn ngóc lên nổi không, hay chỉ rước về để ngắm… Ha ha…”

Chiếc kiệu nhỏ không đi cổng chính, mà lách qua một cổng hông nhỏ, đi thẳng vào Từ gia. Không có lễ bái đất trời, không ra mắt tổ tiên. Nàng, Oanh Oanh, chỉ phải dâng một chén trà nóng cho Đại phu nhân chính thất. Bà ta liếc nàng một cái lạnh như băng, nhấp một ngụm trà rồi hắt đi, coi như lễ đã xong.
Oanh Oanh lập tức bị đưa đến một viện nhỏ hẻo lánh đã được sắp xếp sẵn.
Trong phòng, nến đỏ leo lét. Một mùi hương kỳ lạ, nồng đậm len lỏi vào từng thớ thịt. Oanh Oanh nhận ra ngay, đó là “Xuân Tình Tán”, thứ hương kích dục mà Hoa Nguyệt Lâu thường dùng để giúp các cô nương tiếp khách. Trái tim nàng đập loạn xạ, vùng cấm địa giữa hai chân bất giác bắt đầu ẩm ướt, một nỗi bất an xen lẫn ghê tởm dâng lên.
Nàng không phải đợi lâu. Tiếng bước chân nặng nề vang lên ngoài cửa.
‘Kẽo kẹt…’
Cánh cửa bị đẩy vào.
Tấm khăn voan đỏ trên đầu bị giật phắt xuống. Oanh Oanh hoảng hốt cúi gằm mặt, chỉ dám nhìn chằm chằm vào đôi giày lụa đen thêu kim tuyến trước mặt mình.
Một giọng nói già nua, khàn đục vang lên: “Biết cách hầu hạ đàn ông không?”
Hai má Oanh Oanh ửng đỏ. Nàng cắn chặt môi, khẽ gật đầu. Dáng vẻ e lệ, sợ sệt này lại càng khơi dậy thú tính của kẻ đối diện.
“Tốt.” Từ lão gia hài lòng, lão dang rộng hai tay. “Vậy cởi đồ cho ta.”
Oanh Oanh ngước mắt lên. Lão già này đủ tuổi làm cha nàng. Thân hình lão vẫn còn coi là “tốt”, chỉ hơi phì nộn, nhưng khuôn mặt đã hằn rõ sự già nua. Làn da trắng bệch như thây ma, quầng mắt thâm đen, cả người toát ra cái vẻ dâm dục đã rút cạn tủy sống.
Khi lão trần truồng đè nghiến lên người nàng, Oanh Oanh không kìm được mà run lẩy bẩy. Cái bụng phệ của lão ép chặt lấy nàng, hơi thở hôi hám phả vào mặt.
“Khóc cái gì? Theo ta mà còn ủy khuất sao?” Từ lão gia gầm gừ, bàn tay thô ráp của lão xuyên qua lớp yếm mỏng, nắm chặt lấy một bên ngực nàng.
“A…” Oanh Oanh đau điếng, nhưng không dám hé răng.
Nếu không phải lão già này vung tiền chuộc thân, đêm nay đáng lẽ đã là đêm sơ giá của nàng ở Hoa Nguyệt Lâu. Sau đó, sẽ là vô số gã đàn ông khác. Nàng không có lựa chọn. Cơ hội thoát khỏi kiếp kỹ nữ này, dù phải trả giá thế nào, nàng cũng phải nắm lấy.
Nước mắt lưng tròng, nàng run rẩy tìm một lý do, ánh mắt sợ hãi liếc xuống vật mềm oặt giữa hai chân lão, nịnh nọt: “Lão gia… thiếp… thiếp sợ đau…”
Từ lão gia đắc ý cười ha hả. Lão nắm lấy tay Oanh Oanh, ép nàng chạm vào “cái đó”, giọng điệu đầy ẩn ý: “Yên tâm, ta sẽ ‘thương’ nàng thật tốt.”
Lão già lôi từ dưới gối ra một cây kéo nhỏ.
Xoẹt!
Chiếc yếm đào mỏng manh bị cắt một đường. Lão thô bạo xé toạc nó ra. Hai bầu vú nõn nà, căng tròn như hai trái đào tiên lập tức phơi bày trước mắt lão. Hai nụ hoa hồng nhạt run rẩy trong ánh nến. Dục vọng trong mắt Từ lão gia bùng lên.
Lão cúi đầu, vục mặt vào liếm láp, mút mát. Mùi hương thôi tình phát huy tác dụng, máu huyết toàn thân lão dồn cả xuống dưới. Lão không muốn chờ nữa, vội vàng vén váy Oanh Oanh lên tận eo, tách hai chân nàng ra, tìm đến cửa huyệt còn đang khép chặt. Lão nắm lấy cự vật đã hơi ngóc đầu dậy của mình, vội vã muốn xâm nhập.
Oanh Oanh nhắm nghiền mắt, nắm chặt ga giường, chờ đợi cơn đau đớn xé rách ập đến…
Nhưng, không có gì cả.
Ngược lại, thân thể nặng nề trên người nàng bỗng nhiên co giật dữ dội. Hắn trợn trừng mắt, miệng há hốc, thở dốc. Cả người hắn cứng đờ, rồi đổ gục xuống. Cái đầu già nua gục xuống bộ ngực mềm mại, hôi hám, nước dãi bẩn thỉu chảy cả ra…
Oanh Oanh cứng người vì sợ hãi. Nàng hét lên một tiếng thất thanh: “Á… Cứu mạng! Lão gia!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận