Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hồ ly tinh gánh tội
Ngay khi tiếng hét kinh hoàng của Oanh Oanh vừa dứt, cánh cửa phòng bị một lực mạnh mẽ đá văng.
“Cha! Có chuyện gì vậy?”
Một nam nhân trẻ tuổi, cao lớn, mặc áo gấm màu xanh đậm, lao vào. Hắn là con trai cả của Từ lão gia, Từ Lễ Khanh.
Hắn bước nhanh qua tấm bình phong, và cảnh tượng trần trụi, dâm mỹ nhưng cũng kinh dị đập thẳng vào mắt.
Nữ tử trên giường trần truồng, làn da ngọc ngà dưới ánh nến đỏ càng thêm mê người. Bộ ngực căng tròn phơi bày, y phục bị xé nát vương vãi. Vùng cấm địa ướt át giữa hai chân nàng hoàn toàn lộ liễu. Và cha hắn, Từ lão gia, đang nằm gục trên người nàng trong một tư thế vô cùng hạ lưu, bất tỉnh nhân sự.
Từ Lễ Khanh sững sờ trong giây lát, nhưng ánh mắt hắn lập tức lạnh như băng. Hắn nhìn Oanh Oanh, người đang sợ hãi đến mất hồn, lắp bắp không nói nên lời.
Giọng hắn sắc lạnh, không một chút cảm xúc: “Che người lại đi.”
Oanh Oanh lúc này mới như bừng tỉnh, nàng ré lên một tiếng, vội vàng khép chân, luống cuống kéo tấm chăn rách nát che đi thân thể lõa lồ của mình.
Từ Lễ Khanh tiến đến, kéo lão cha bất tỉnh của mình sang một bên, tiện tay ném cho lão cái quần. Hắn quay ra ngoài quát lớn: “Người đâu! Mau gọi đại phu!”
Một nha hoàn lúc này mới lảo đảo chạy vào, vừa nhìn thấy cảnh Từ lão gia sùi bọt mép, mắt trợn trắng trên giường, đã sợ đến mức quỳ sụp xuống đất, khóc lóc: “Lão… lão gia…”
“Còn đứng đó làm gì! Đi mời đại phu!” Từ Lễ Khanh gầm lên.
Tin tức như gió bão lan đi. Chẳng mấy chốc, cả cái viện nhỏ hẻo lánh này đã chật ních người. Đèn đuốc sáng trưng.
Đại phu nhân mặt lạnh như tiền, mấy vị di nương được sủng ái khác thì thầm chỉ trỏ, đám nha hoàn tôi tớ đứng chật cả sân. Đại thiếu gia Từ Lễ Khanh đứng đó, uy nghiêm như một ngọn núi. Và cả Nhị thiếu gia, Từ Lễ Phong, cũng đến, với vẻ mặt bỡn cợt, rõ ràng là bị phá đám cuộc vui ở đâu đó nên mới cau có.
Vị đại phu già lau mồ hôi trán, trước ánh mắt soi mói của cả gia đình, ông ta run rẩy bắt mạch, xem xét đồng tử, cuối cùng mới dám đưa ra kết luận:
“Bẩm Đại phu nhân, bẩm Đại thiếu gia… Lão gia… Lão gia bị… ‘Mã thượng phong’ ạ.”
Tiếng “Mã thượng phong” (chết trên bụng đàn bà) vừa thốt ra, cả căn phòng lập tức im lặng như tờ. Vị đại phu vội giải thích thêm:
“Lão gia vốn dĩ thận khí suy nhược, lại lạm dụng thuốc kích dục quá đà. Vừa rồi… có lẽ là do quá hưng phấn, kích động tột độ, khiến máu huyết nghịch lưu, dẫn đến trúng phong.”
Còn về nguyên nhân gây họa?
Tất cả ánh mắt, không hẹn mà cùng đổ dồn về phía góc giường. Oanh Oanh, Bát di nương vừa mới vào cửa chưa đầy một canh giờ, đang quỳ rạp dưới đất, thân thể bọc trong tấm chăn mỏng, run rẩy không ngừng. Nàng khóc đến mức lớp trang điểm nhòe nhoẹt.
Những ánh mắt đó, có thù hận, có khinh bỉ, có hả hê… và một ánh mắt đặc biệt, mang theo sự tò mò trắng trợn và hứng thú dâm đãng, không hề che giấu, chính là của Nhị thiếu gia Từ Lễ Phong.
Oanh Oanh cảm thấy tuyệt vọng. Nàng biết, hôm nay Từ lão gia mà có mệnh hệ gì, nàng chắc chắn sẽ không sống nổi.
May mắn thay, vị đại phu bận rộn cả đêm, dùng hết mọi loại sâm nhung quý hiếm, cuối cùng cũng kéo được cái mạng già của Từ lão gia về từ quỷ môn quan.
Nhưng, người tuy sống, hậu quả lại vô cùng nặng nề. Lão gia bị bán thân bất toại, liệt nửa người, nằm trên giường không nói được, không cử động được.
Một hỷ sự biến thành thảm kịch. Oanh Oanh, dĩ nhiên, trở thành kẻ gánh tội. Nàng bị xem là sao chổi, là hồ ly tinh suýt nữa hại chết chủ nhân.
Đại phu nhân trút giận lên nàng, bắt nàng quỳ gối cả đêm. Sáng hôm sau, không một lời giải thích, bà ta ra lệnh tống cổ Oanh Oanh đến cái viện tử hoang vu, lạnh lẽo nhất ở góc tây bắc của phủ.
“Từ nay về sau, ngươi ở đó mà tự sinh tự diệt!”
Lời nói của Đại phu nhân vang lên bên tai nàng.
Bị ném vào căn phòng bám đầy bụi bặm và mạng nhện, Oanh Oanh lại thở phào nhẹ nhõm. Nàng chạm vào cơ thể mình, màng trinh vẫn còn nguyên vẹn. Nàng không cần phải hầu hạ lão già kinh tởm đó nữa. Nàng cũng thoát khỏi kiếp làm kỹ nữ ở Hoa Nguyệt Lâu.
Có một cái sân nhỏ, dù hoang vu, cũng là của riêng mình. Chỉ là ăn mặc khổ sở một chút, có là gì đâu? Nàng thà chết đói, còn hơn phải nằm ngửa dưới thân một lão già dâm dục.

Bình luận (0)

Để lại bình luận