Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuộc họp định mệnh
Tiền sảnh Từ gia lúc này không khí nặng nề, khác hẳn vẻ hỗn loạn đêm lão gia gặp nạn. Tất cả di nương, tôi tớ đều đã có mặt đông đủ.
Trên ghế chủ tọa, Đại phu nhân ngồi đó, vẻ mặt u ám. Bên cạnh bà, thay thế vị trí của Từ lão gia, là Đại thiếu gia Từ Lễ Khanh.
Hắn ngồi thẳng lưng, vẻ mặt lạnh lùng, uy quyền không giận mà uy. Hắn hoàn toàn khác biệt với thằng em trời đánh Từ Lễ Phong.
Lão gia bệnh nặng trên giường, không thể nói, không thể cử động. Cái gia nghiệp khổng lồ này, từ nay về sau, phải có người đứng ra gánh vác. Ai cũng hiểu, mục đích của cuộc họp hôm nay, chính là để Đại thiếu gia thiết lập quyền uy, trở thành chủ nhân mới của Từ gia.
Oanh Oanh là người đến muộn nhất. Nàng nép mình ở một góc khuất, rụt rè đứng sau lưng một vị di nương khác, cố gắng không để ai chú ý.
Từ Lễ Phong vừa ngồi xuống ghế, Từ Lễ Khanh đang định mở lời, thì phát hiện ra nàng. Ánh mắt hắn lướt qua, nhận ra nữ tử suýt nữa trở thành “tiểu di nương” của cha mình.
Hắn không hề tỏ ra khinh miệt hay phân biệt đối xử. Giọng hắn đều đều, ra lệnh cho tên sai vặt bên cạnh: “Mang ghế cho Bát di nương.”
Chỉ một câu nói đơn giản, đã khiến cả phòng kinh ngạc. Ngay cả Đại phu nhân cũng nhíu mày. Nhưng Từ Lễ Khanh không quan tâm.
Chẳng mấy chốc, Oanh Oanh không chỉ có ghế ngồi, mà còn có cả trà nóng và một đĩa điểm tâm nhỏ được dọn lên.
Không ai dám ăn, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào vị chủ nhân mới. Nhưng Oanh Oanh thì khác. Nàng đã đói đến lả đi. Lợi dụng lúc không ai để ý, nàng vụng trộm, cúi đầu, ăn từng miếng một, cố gắng giữ vẻ thanh lịch, nhưng tốc độ thì không hề chậm.
Cảm giác như được sống lại.
Nàng vừa lén thở phào một hơi, ngẩng mắt lên, liền bắt gặp một ánh mắt khinh bỉ. Đó là một di nương trẻ tuổi, ăn mặc sặc sỡ, có lẽ là Tứ di nương.
Nàng ta đột ngột cất giọng mỉa mai, cố tình cắt ngang lời Từ Lễ Khanh: “Ối chà, Bát di nương đây là bị bỏ đói từ Hoa Nguyệt Lâu đến giờ à? Ăn từ từ thôi, nghẹn chết bây giờ. Nếu thiếu, chỗ của ta còn, cho ngươi thêm này!”
Tiếng cười khúc khích vang lên. Oanh Oanh nắm chặt tay, mặt đỏ bừng.
Nhưng nàng không hoảng sợ. Nàng đứng bật dậy, không nhìn Tứ di nương, mà cúi đầu, mắt ngấn lệ, nhìn thẳng về phía Từ Lễ Khanh.
“Thưa Đại thiếu gia,” Giọng nàng run rẩy nhưng rõ ràng, “Oanh Oanh thất lễ, làm mọi người chê cười. Chỉ là… hạ nhân trong phủ có lẽ bận rộn, đã quên mất viện của thiếp. Mấy hôm nay thiếp chưa được hạt cơm nào vào bụng, nên mới… mới không cầm lòng được. Xin Đại thiếu gia thứ tội.”
Nàng thông minh lật ngược tình thế, biến lời chế nhạo thành một lời tố cáo thầm lặng.
Cả sảnh im phăng phắc. Đại phu nhân mặt tối sầm lại.
Từ Lễ Khanh nhìn Oanh Oanh, rồi ánh mắt lạnh như băng của hắn quét qua đám người hầu.
“Ra là vậy.” Giọng hắn không cao nhưng đủ khiến người ta lạnh gáy. “Từ gia ta chưa đến nỗi không nuôi nổi một di nương. Từ nay về sau, cơm nước của Bát di nương phải đầy đủ. Ai dám lơ là, ta phế tay kẻ đó!”
“Dạ, dạ, chúng nô tài tuân lệnh!” Đám hạ nhân sợ hãi quỳ rạp xuống.
Oanh Oanh biết, từ giờ phút này, ba bữa ăn của nàng đã được đảm bảo. Nàng thầm cảm kích, trong lòng khẳng định, vị Đại thiếu gia này, đích thực là một người tốt.
Đại phu nhân rõ ràng là rất tức giận, nhưng trước mặt con trai vừa mới nắm quyền, bà ta phải giữ thể diện cho hắn. Bà ta chỉ hừ lạnh một tiếng, không nói gì.
Từ Lễ Khanh dặn dò thêm vài việc rồi cho mọi người lui. Hắn cũng vội vã rời đi, nghe nói là có việc kinh doanh quan trọng ở bên ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận