Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn ác mộng trong vườn hoa
Oanh Oanh sợ hãi ánh mắt không đứng đắn của Nhị thiếu gia, ngay khi Đại thiếu gia vừa tuyên bố giải tán, nàng liền như con thỏ nhỏ, co giò chạy thẳng về cái viện hoang của mình, không dám dừng lại một giây.
Trong viện, ngoài nàng ra, còn có Xuân Nhi. Đây chính là nha hoàn đã bỏ trốn trong đêm lão gia gặp nạn. Nàng ta bị phạt đến đây phục vụ Oanh Oanh, nhưng thực chất là để giám sát, và nàng ta đổ mọi tội lỗi lên đầu Oanh Oanh.
Xuân Nhi thấy Oanh Oanh trở về, liền hất mặt: “Đi đâu giờ mới về? Tưởng mình là chủ tử thật à?”
Oanh Oanh không thèm chấp nhặt. Nàng cười nhạt: “Đi đòi cơm.”
Giữa trưa, quả nhiên có người mang hộp cơm đến. Ba món một canh, tuy không thịt cá nhưng tươm tất, sạch sẽ. Xuân Nhi trợn mắt há mồm.
Oanh Oanh gọi nàng ta: “Đói thì lại đây ăn chung.”
Xuân Nhi cũng đã đói hai ngày, không kìm được nuốt nước bọt, lẳng lặng ngồi xuống.
Ăn xong, Oanh Oanh bắt đầu sai việc, giọng nhẹ nhàng nhưng không cho phép từ chối: “Ta muốn tắm. Ngươi đi đun nước nóng đi.”
Xuân Nhi hậm hực, nhưng không dám cãi lại, lầm bầm đi nhóm lửa.
Oanh Oanh ngâm mình trong làn nước nóng. Nàng chà xát cơ thể mình, cố gắng gột rửa cái cảm giác ghê tởm khi bị lão gia và Nhị thiếu gia chạm vào. Nàng bắt đầu lo lắng. Từ Lễ Phong nói sẽ quay lại tìm nàng. Lần sau, nàng có còn may mắn như vậy không?
Những ngày tiếp theo, Oanh Oanh không dám bước ra khỏi cửa.
Nàng phát hiện một con mèo hoang màu cam hay lảng vảng trong sân. Nàng cho nó ăn. Vài ngày sau, nó tha về một con mèo con nhỏ xíu, yếu ớt. Oanh Oanh nhận nuôi nó, đặt tên là Cà Rốt. Cục bông màu cam ấy trở thành nguồn an ủi duy nhất của nàng.
Nhưng hôm nay, Cà Rốt bỗng nhiên biến mất.
Oanh Oanh tìm khắp nơi không thấy. Nàng gọi Xuân Nhi ra tra hỏi. Ban đầu, ả ta chối đây đẩy, nói không biết. Nhưng khi Oanh Oanh dọa sẽ báo lên Đại thiếu gia, ả ta mới hoảng sợ. Trong lúc giằng co, Oanh Oanh phát hiện một vết cào mới toanh trên cổ tay ả.
“Ngươi đã làm gì Cà Rốt?” Oanh Oanh gằn giọng.
Xuân Nhi sợ hãi quỳ xuống, khóc lóc thú nhận. Ả ta ghét con mèo, nên nhân lúc Oanh Oanh không để ý, đã lén mang nó vứt ở vườn hoa phía đông.
Trời đã tối mịt. Oanh Oanh tức giận, không nói một lời, cầm đèn lồng chạy ngay đến vườn hoa.
“Cà Rốt? Cà Rốt ơi… Meo… meo…” Nàng vừa tìm vừa gọi khản cả cổ.
Đêm khuya tĩnh mịch. Nàng tìm quanh một hồi không thấy, định đi qua phía bên kia của hồ sen. Bất chợt, một bóng người từ trong lối mòn loạng choạng bước ra, suýt nữa thì va vào nàng.
Oanh Oanh nhận ra, đó là Đại thiếu gia Từ Lễ Khanh.
Hắn trông rất không ổn, cả người bốc hơi nóng, bước đi lảo đảo. Hắn vịn vào một thân cây, cúi gập người xuống, dường như đang vô cùng đau đớn.
Oanh Oanh nhớ lại ân huệ hắn đã giúp mình, không thể làm ngơ. Nàng do dự một chút, rồi tiến lại gần: “Đại thiếu gia, ngài… ngài không khỏe ở đâu à? Có cần ta đi gọi đại phu…”
Lời còn chưa dứt, Từ Lễ Khanh đột ngột ngẩng phắt lên.
Hắn vồ lấy nàng như một con mãnh thú.
“Á!”
Oanh Oanh bị ép chặt vào thân cây. Hơi thở nóng rẫy của hắn phả thẳng vào cổ nàng, nóng đến mức bỏng rát. Vật cứng rắn bên dưới lớp áo gấm của hắn đã sừng sững, chọc thẳng vào bụng dưới nàng.
Oanh Oanh hoảng sợ ngước lên. Dưới ánh trăng mờ ảo, nàng thấy rõ đôi mắt hắn đỏ ngầu, đầy tơ máu, lý trí hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại dục vọng nguyên thủy.
Tim Oanh Oanh như ngừng đập. Hắn… hắn bị trúng xuân dược!
“Đại thiếu gia! Tỉnh lại! Là ta! Oanh Oanh đây!”
Nàng vùng vẫy, nhưng hắn đã mất hết lý trí. Bàn tay thô bạo của hắn bắt đầu xé rách y phục của nàng. Hắn bịt miệng nàng bằng chính môi của mình, không phải là một nụ hôn, mà là một sự nghiền nát, cắn xé. Hắn như một con thú đói, điên cuồng tìm cách giải thoát cơn bỏng rát trong cơ thể.

Bình luận (0)

Để lại bình luận