Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dấu Vết Của Ác Mộng
Bàn tay to lớn, nóng rực như than của Từ Lễ Khanh nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Oanh Oanh. Hắn thô bạo kéo tay nàng, ép nó phải chạm vào con thú dữ đang ngóc đầu dậy dưới lớp vải lụa.
Oanh Oanh run rẩy, cảm giác ghê tởm dâng lên tột độ. Dù ở Hoa Nguyệt Lâu, nàng cũng chỉ mới được dạy qua bằng những vật giả làm từ ngọc thạch lạnh lẽo. Đây là lần đầu tiên nàng chạm vào cự vật nóng hổi, căng cứng và đập thình thịch của một nam nhân. Nó thật đáng sợ, to lớn, như muốn xuyên thủng lòng bàn tay nàng.
“Vuốt ve nó đi,” hắn gầm gừ, giọng khàn đặc vì dược tính, ép bàn tay nàng di chuyển lên xuống.
Oanh Oanh nhắm nghiền mắt, nước mắt chảy dài. Nàng là ai? Nàng đang làm gì thế này? Nàng đang thủ dâm cho con trai của chồng mình. Nỗi nhục nhã này còn hơn cả cái chết.
Hơi thở của Từ Lễ Khanh ngày càng gấp gáp. Hắn vẫn vùi mặt vào hõm cổ nàng, nhưng tay kia đã không còn yên phận mà nắm lấy một bên ngực nàng, cách một lớp y phục, nhào nặn không thương tiếc. Hắn duy trì nhịp điệu của bàn tay nàng trên cự vật của hắn, vừa nhanh vừa mạnh.
Nàng cảm nhận được sự run rẩy của hắn. Hắn đang gồng mình. Nàng muốn rút tay về, nhưng hắn giữ quá chặt.
Không biết bao lâu sau, có lẽ chỉ là vài khắc ngắn ngủi như địa ngục, hắn bỗng gầm lên một tiếng thấp. Cả cơ thể hắn cứng đờ. Một dòng chất lỏng nóng hổi, đặc sệt phun ra, bắn đầy lòng bàn tay và cổ tay Oanh Oanh.
Sự nhục nhã tột cùng khiến nàng gần như ngất đi.
Từ Lễ Khanh thở hổn hển như một con thú vừa xong cuộc săn mồi. Hắn ngã vật ra bên cạnh, mồ hôi đầm đìa. Lý trí dường như đã quay lại một chút. Hắn nhìn nàng, ánh mắt vẫn còn đỏ ngầu nhưng đã lấy lại được vẻ lạnh lùng vốn có.
“Cút.”
Chỉ một từ. Lạnh lẽo. Tàn nhẫn. Như thể nàng chỉ là một món đồ chơi vừa bị hắn dùng xong.
Oanh Oanh sững sờ, rồi vội vàng ôm lấy cơ thể đau nhức, lảo đảo bỏ chạy. Nàng không dám quay đầu lại, cũng không kịp lau đi thứ dịch thể dơ bẩn trên tay mình. Nàng chỉ biết chạy, chạy khỏi khu vườn hoa đáng sợ, chạy khỏi con ác quỷ vừa giày vò nàng.
Nàng không còn tâm trí nào để tìm Cà Rốt nữa. Nàng chạy thẳng về cái viện hoang của mình, đóng sầm cửa lại, trượt người xuống đất, khóc không thành tiếng.
Tiếng động làm Xuân Nhi đang ngủ gật bên ngoài tỉnh giấc. Ả ta bực bội đi vào, thấy Oanh Oanh trong bộ dạng thê thảm, tóc tai rối bời, y phục xộc xệch, liền bĩu môi:
“Làm cái gì mà như ma đuổi vậy? Đã đi đâu giờ này mới về?”
Oanh Oanh ngẩng khuôn mặt đẫm lệ lên, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh. Nàng không nói gì, chỉ lẳng lặng đi vào phòng trong, lấy chậu nước, dùng xà phòng kỳ cọ bàn tay mình đến mức nó đỏ ửng lên, như muốn lột đi một lớp da.
Xuân Nhi thấy nàng không trả lời thì càng tức tối, nhưng cũng không dám làm gì, chỉ lầm bầm chửi rủa rồi bỏ ra ngoài.
Oanh Oanh ngồi trước gương. Nàng vén mái tóc rối che đi phần cổ. Trên làn da trắng sứ, hai dấu răng đỏ bầm, kết quả của nụ hôn cuồng dại của Từ Lễ Khanh trong vườn hoa, hiện lên rõ mồn một.
Trái tim nàng chìm xuống đáy vực. Đó không chỉ là dấu răng, đó là một cái ấn ký, một bằng chứng cho tội thông dâm.
Ngày mai, nàng phải đến chính viện thỉnh an Đại phu nhân theo lệ. Nếu bị bà ta phát hiện…
Oanh Oanh rùng mình. Hình ảnh những người đàn bà ngoại tình bị nhét vào lồng heo, thả trôi sông hiện lên trong đầu nàng.
Nàng cố gắng tìm phấn để che đi, nhưng vô ích. Vết cắn quá sâu, quá đậm. Nàng hoảng loạn, nhưng rồi lại bình tĩnh một cách lạ lùng.
Không sao cả. Cùng lắm thì cũng chỉ là một cái lồng heo mà thôi. So với việc mỗi đêm phải chịu đựng sự giày vò của cha con nhà họ Từ, có lẽ cái chết còn là một sự giải thoát. Nàng quyết định rồi. Ngày mai, dù thế nào, nàng cũng phải đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận