Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Cớ Của Kẻ Săn Mồi
Oanh Oanh hoảng sợ nhìn hắn. Hắn đang ám chỉ điều gì?
Từ Lễ Khanh nhìn thấu nỗi kinh hoàng trong mắt nàng. Hắn mỉm cười, một nụ cười không hề có hơi ấm, rồi buông nàng ra, lướt qua như một bóng ma. Trước khi đi, hắn để lại một câu:
“Người may y phục nói số đo của ngươi có chút sai lệch. Lát nữa, ta sẽ cho người đến đo bổ sung.”
Oanh Oanh đứng như trời trồng. Nàng biết, “người đến đo” không ai khác, chính là hắn.
Trái tim nàng đập loạn xạ suốt cả buổi tối. Quả nhiên, đêm vừa xuống, khi Xuân Nhi đã ngủ say, có tiếng gõ cửa nhẹ ba cái.
Hắn bước vào. Vẫn bộ y phục ban ngày, nhưng cái khí chất ôn hòa, nho nhã đã biến mất, chỉ còn lại sự áp bức lạnh lùng của kẻ săn mồi. Hắn cầm trên tay một cuộn thước dây mềm.
Oanh Oanh đứng nép vào góc phòng, cố giữ bình tĩnh: “Đại thiếu gia… không biết… thiếu số đo ở chỗ nào ạ?”
Từ Lễ Khanh không trả lời ngay. Ánh mắt hắn chậm rãi lướt qua người nàng, rồi dừng lại ngay trên bộ ngực đang phập phồng sau lớp áo mỏng.
“Chỗ đó.” Hắn nói.
“Không thể nào!” Oanh Oanh buột miệng, “Hôm đo y phục, thợ may đã đo rất kỹ rồi mà.” Nàng biết hắn đang cố tình làm khó.
“Đó là số đo cho áo khoác ngoài.” Hắn thong thả bước tới, cuộn thước dây trong tay kêu lách tách. “Thứ ta cần,” hắn dừng lại trước mặt nàng, “là số đo để may áo lót.”
Áo lót! Cái yếm mỏng dính sát vào da thịt!
“Ngài… ngài quá đáng!” Oanh Oanh tức giận, lùi lại.
“Quá đáng?” Hắn nhướng mày. “Vậy để ta giúp ngươi cởi, có lẽ sẽ nhanh hơn.” Hắn vươn tay về phía nàng.
“Không!” Oanh Oanh hoảng hốt. Nàng biết mình không thể chống cự. Nàng run rẩy, cố gắng thương lượng. “Ta… ta tự cởi. Nhưng ngài phải hứa… chỉ đo, tuyệt đối không được chạm vào ta!”
Từ Lễ Khanh nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm. Hắn gật đầu: “Ta hứa.”
Oanh Oanh nhắm mắt lại, cảm thấy nhục nhã tột cùng. Bàn tay run rẩy cởi từng nút áo. Lớp áo ngoài rơi xuống. Rồi đến lớp áo trong. Cuối cùng, nàng chỉ còn lại chiếc yếm lụa màu đỏ thắm và chiếc quần lót mỏng manh. Nàng đứng đó, phơi bày cơ thể mình trước mặt hắn.
Nàng giang tay, chờ đợi.
Nhưng hắn không đo. Hắn chỉ lắc đầu: “Chưa đủ. Cái này, cũng cởi ra.” Hắn chỉ vào chiếc yếm đỏ đang che đi cặp tuyết lê của nàng.
“Ngài…”
Nàng chưa kịp phản đối, hắn đã mất kiên nhẫn. Hắn bước ra sau lưng nàng. Oanh Oanh cứng người. Nàng cảm nhận được hơi thở nóng rực của hắn phả vào gáy. Những ngón tay lạnh lẽo của hắn lướt trên làn da trần ở lưng nàng, tìm đến nút thắt.
Hắn nhẹ nhàng kéo một cái.
Chiếc yếm tuột khỏi lồng ngực nàng.
Oanh Oanh vội vàng đưa tay che ngực, nhưng đã quá muộn. Đôi gò bồng đảo căng tròn, săn chắc, với hai nụ hoa hồng nhạt đang run rẩy vì lạnh (hay vì sợ hãi), đã hoàn toàn phơi bày trước mắt hắn.
“Ta bắt đầu đây,” hắn nói, giọng khàn đi thấy rõ.
Hắn vòng thước dây qua lưng nàng. Sợi thước lạnh lẽo lướt qua da thịt, rồi vòng ra trước, siết nhẹ lấy lồng ngực nàng. Hắn cúi xuống, cẩn thận ghi lại con số.
Oanh Oanh gần như nín thở, chỉ mong hắn làm cho nhanh.
Hắn đo xong, nhưng không rút thước về ngay. Hắn nhìn chằm chằm vào nụ hoa bên phải của nàng. Rồi, hắn vươn ngón tay cái, ấn mạnh vào đỉnh của nó.
“A!” Oanh Oanh kêu lên một tiếng nhỏ.
“Hỏng rồi,” hắn thở dài, giọng đầy vẻ tiếc nuối. “Ta bảo ngươi đừng cử động. Nó cứng lên rồi này. Số đo không còn chuẩn nữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận