Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Cầu Xin Nhục Nhã
Cơn đau xé rách thân thể khiến Oanh Oanh gần như ngất lịm. Nàng cảm thấy mình như bị chẻ làm đôi. Đây không giống như những gì ma ma đã cảnh báo. Nó là địa ngục. Nước mắt nàng trào ra như suối, không phải vì sợ hãi, mà vì đau đớn thuần túy.
“Ư… ư… đau… xin ngài… rút ra…”
Từ Lễ Khanh cũng đang nghiến chặt răng. Hắn cảm thấy mình như đang cố đâm một thanh sắt nung vào một khối thạch cao ẩm ướt. Cái huyệt động tân sinh này quá chật chội, quá khô khốc, nó siết lấy cự vật của hắn đến mức phát đau. Hắn ghét cảm giác này. Và tiếng khóc thét của nàng, thay vì kích thích, lại khiến hắn bực bội.
“Nín ngay!” Hắn gầm lên, giọng nói mất hết vẻ nho nhã thường ngày. “Tiếng khóc của ngươi làm ta mất hết cả hứng thú!”
Hắn rút ra một chút, rồi lại thúc mạnh vào, một cú đâm trừng phạt.
“A!” Oanh Oanh co giật.
“Ta nói nín! Hay ngươi muốn ta gọi đám nha hoàn vào xem, xem ‘tiểu di nương’ mới của cha ta đang ướt át thế nào dưới thân con trai trưởng của ông ấy?”
Lời đe dọa tàn nhẫn lập tức có tác dụng. Oanh Oanh cứng họng, nàng cắn chặt môi dưới đến bật máu, cố nuốt tiếng nấc vào trong. Chỉ còn lại tiếng thở dốc và cơ thể run rẩy.
Hắn nhận ra vấn đề. Quá khô. Nàng phải ướt. Nhưng hắn sẽ không tự mình làm. Hắn muốn nàng phải cầu xin.
“Muốn ta nhẹ nhàng?” Hắn nhếch mép, bàn tay to lớn của hắn bắt đầu vuốt ve từ eo thon lên đến lồng ngực nàng, nhưng không hề chạm vào hai nụ hoa đang run rẩy. Hắn chỉ lướt qua, trêu chọc. “Vậy thì cầu xin ta đi. Nói cho ta biết, ngươi muốn ta chạm vào ngươi ở đâu.”
Oanh Oanh sững sờ. Hắn muốn nàng nói ra những lời đó?
Nàng lắc đầu, nước mắt lại trào ra.
“Không muốn?” Hắn nhíu mày. “Vậy thì ta đành phải tiếp tục thô bạo thôi.” Hắn nhấc hông, chuẩn bị cho một cú thúc tàn nhẫn khác.
“Không… không!” Nàng hoảng loạn. Cơn đau còn đáng sợ hơn cả sự nhục nhã. Nàng đầu hàng.
Giọng nàng vỡ vụn, lí nhí như tiếng muỗi kêu: “…Xin… xin Đại thiếu gia… sờ… sờ ngực thiếp…”
“Hửm? Sờ ngực?” Hắn cười khẩy, nhưng bàn tay đã làm theo. Hắn nắm lấy một bên ngực nàng, xoa nắn. “Tại sao? Ta sờ ngực ngươi thì có ích gì? Nói cho rõ.”
Nàng nhắm nghiền mắt, sự sỉ nhục này còn hơn cả ngàn vạn mũi dao đâm. Nhưng nàng không còn lựa chọn nào khác.
“Bởi vì… bởi vì nếu… nếu ngài sờ ngực… thì… thì ở dưới… sẽ… sẽ chảy nước…”
Câu nói đó, dâm đãng và thành thật một cách trần trụi, như một liều xuân dược cực mạnh đánh thẳng vào lý trí của Từ Lễ Khanh. Hắn gầm lên một tiếng. Cái vẻ lạnh lùng biến mất, chỉ còn lại thú tính.
“Con đĩ nhỏ dâm đãng! Đã biết như vậy sao không tự mình làm sớm hơn!”
Hắn không còn kiên nhẫn nữa. Hắn vùi mặt vào ngực nàng, vừa cắn mút vừa thúc hông như vũ bão. Hắn không còn là Đại thiếu gia nho nhã, hắn là một con thú hoang đang giày vò con mồi.
“A… a… chậm… chậm lại…”
Cự vật to lớn, cứng như sắt, liên tục đâm sâu vào nơi non nớt nhất của nàng. Cơn đau bị thay thế bởi một cảm giác kỳ lạ, tê dại… rồi bỗng nhiên, một dòng điện giật chạy dọc sống lưng nàng. Cơ thể nàng co giật, hoa huyệt siết chặt lấy hắn, và nàng hét lên một tiếng thất thanh khi cơn cực khoái đầu tiên trong đời ập đến, dữ dội và đáng sợ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận