Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Món Nợ Đêm Dài
Sau cơn co giật kịch liệt, Oanh Oanh nằm xụi lơ trên giường, mồ hôi ướt đẫm. Nàng tưởng mọi chuyện đã kết thúc. Hắn đã bắn… nhưng không. Nàng vẫn cảm nhận được con thú dữ nóng hổi đó nằm im bên trong nàng, không hề rút ra.
Và… nó đang từ từ… cứng trở lại.
Sự sợ hãi còn lớn hơn cả lúc ban đầu. Nàng hoảng hốt: “Đại thiếu gia… xong rồi… xin ngài…”
Hắn cười khẽ, giọng nói khàn đặc vì dục vọng vừa được thỏa mãn một nửa: “Xong rồi? Ai nói với ngươi là xong rồi?” Hắn cố tình nhúc nhích cái hông, để nàng cảm nhận rõ sự căng trướng. “Vội đi đâu? Nàng xem, cái miệng nhỏ phía dưới của nàng còn đang mút ta, không muốn ta đi. Ta phải nghe miệng trên hay miệng dưới của nàng đây?”
Oanh Oanh cứng người vì xấu hổ. Hắn nói không sai. Dù nàng không muốn, nhưng cơ thể nàng, sau cơn cực khoái, lại đang phản ứng một cách dâm đãng.
“Ta… ta nghe… Đại thiếu gia…” Nàng thều thào.
“Ngoan lắm.”
Hắn bắt đầu di chuyển trở lại. Lần này, mọi thứ khác hẳn. Nhờ có máu, nước mắt, và dâm thủy của nàng, huyệt động đã trở nên trơn trượt. Con thú dữ không còn bị cản trở. Nó trượt vào, sâu thẳm, lấp đầy từng kẽ hở trong cơ thể nàng.
Cơn đau vẫn còn đó, nhưng nó bị một cảm giác xa lạ khác lấn át. Một cảm giác tê dại, râm ran, ngứa ngáy… mỗi cú thúc của hắn không còn là sự trừng phạt, mà như đang gãi đúng vào chỗ ngứa sâu thẳm nhất mà nàng không bao giờ chạm tới được.
Nàng không còn khóc vì đau nữa. Nàng bắt đầu rên rỉ.
“Ưm… a…”
Hắn nghe thấy. Hắn biết nàng đã bắt đầu cảm nhận được nó. Hắn càng hưng phấn hơn, nắm lấy eo nàng, nhấc bổng lên, bắt đầu một trận cuồng phong vũ bão.
“Sao thế? Bắt đầu thích rồi à, tiểu di nương?” Hắn vừa thúc vừa thì thầm bên tai nàng. “Nói ta nghe, có sướng không?”
Nàng không trả lời, chỉ cắn chặt môi, nhưng tiếng rên dâm đãng vẫn không ngừng thoát ra.
Hắn làm tình không một chút dịu dàng, chỉ có sự chiếm đoạt thuần túy. Hắn muốn nàng phải nhớ kỹ cảm giác này, nhớ kỹ kẻ đã khai phá nàng. Cả hai cùng gầm lên khi đạt đến đỉnh điểm. Tinh dịch nóng hổi của hắn bắn sâu vào trong nàng, lấp đầy tử cung non nớt.
Nàng thở hổn hển, tưởng như đã chết đi sống lại. Hắn nằm đè lên người nàng một lúc lâu mới lười biếng rút ra. Oanh Oanh mềm nhũn, không còn một chút sức lực.
Nàng nghĩ, cuối cùng thì đã xong thật rồi.
Nhưng hắn chưa buông tha nàng.
Hắn lật người nàng lại, bắt nàng quỳ sấp. Hắn kéo mông nàng về phía hắn.
“Đại thiếu gia… không…” Nàng khóc nấc.
“Đừng sợ, ta giữ lời. Đã xong rồi.” Hắn vỗ nhẹ lên mông nàng. “Nhưng ta vẫn chưa đo xong. Bây giờ ướt át thế này là vừa.”
Hắn lại đưa ngón tay vào. Lần này, không phải một, mà là hai ngón. Chúng dễ dàng trượt vào. Hắn bắt đầu đo đạc, như một gã thợ may đang đo một món hàng quý.
“Hừm, sâu. Rất hẹp. Vừa khít…” Hắn lẩm bẩm, ngón tay lại cố tình ấn vào điểm nhạy cảm vừa bị cự vật của hắn giày vò.
“A!” Oanh Oanh lại giật nảy mình, dâm thủy lại trào ra.
“Đúng là hàng cực phẩm,” hắn hài lòng kết luận, rút tay ra. “Hình dạng này, vừa vặn với cự vật của ta.”
Hắn đứng dậy, ung dung mặc lại y phục, trở lại dáng vẻ Đại thiếu gia thanh cao, lạnh lùng. Hắn liếc nhìn nàng, người đang trần trụi, hỗn độn trong vũng dâm dịch và máu, rồi lạnh lùng bỏ đi, không một lời an ủi.
Oanh Oanh nằm đó, đau đớn, nhục nhã, và kiệt sức.
Sáng hôm sau, nàng bị tiếng đập cửa của Xuân Nhi đánh thức. “Bát di nương! Dậy đi! Đại phu nhân cho gọi người!”
Oanh Oanh cố lết thân thể rã rời của mình dậy. Vừa bước ra sân, nàng bỗng khựng lại. Một cục bông màu cam, nhỏ xíu, đang run rẩy dưới gốc cây.
“Cà Rốt!” Nàng vui mừng kêu lên, vội chạy đến ôm nó vào lòng. Giữa địa ngục trần gian này, cuối cùng nàng cũng có một chút an ủi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận