Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Giá Của Sự Che Chở
Cà Rốt cuối cùng cũng thoát khỏi nanh vuốt, an toàn nằm gọn trong vòng tay Oanh Oanh, nó dụi dụi cái đầu nhỏ, kêu “meo meo” khe khẽ, kể lể nỗi ủy khuất suốt mấy ngày qua. Nhưng chủ nhân của nó lúc này nào còn tâm trí đâu mà dỗ dành. Toàn bộ sự chú ý của nàng đã dồn cả vào chiếc chuông bạc mới tinh đeo trên cổ nó.
Oanh Oanh run rẩy gỡ chiếc chuông ra. Bên trong không có hạt lạc, chỉ có một mảnh giấy gấp tư ngay ngắn. Nàng cẩn trọng mở ra, nét mực đen tuyền, bá đạo hiện lên vỏn vẹn mấy chữ: “Đêm nay hãy để cửa chờ ta.”
Trái tim nàng như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Nàng hiểu chứ. Nàng hiểu quá rõ.
Dù cửa có khóa chặt, đại thiếu gia muốn vào thì vẫn có ngàn cách lẻn vào mà không ai hay biết, giống như cái đêm hắn đột nhập vào phòng nàng để đo yếm vậy. Cái hắn muốn, không phải là một cánh cửa mở.
Cái hắn muốn, là thái độ của nàng.
Đây là một cuộc trao đổi. Hắn đã mang Cà Rốt về, đã chứng minh hắn có thể thiên vị nàng, có thể dùng quyền lực của mình để ban phát ân huệ, mạnh mẽ và thẳng thừng hơn bất cứ ai. Bây giờ, hắn muốn nàng trả lời: Nàng có còn muốn sự che chở đó nữa hay không?
Trong tâm trí Oanh Oanh hỗn loạn cực độ. Hình ảnh những vết sẹo lồi lõm, kinh hoàng trên cổ tay Ngũ di nương bỗng nhiên hiện về rõ mồn một. Nàng bất giác đưa tay sờ lên làn da mịn màng của mình. Nàng rùng mình một cái.
Nàng không còn lựa chọn nào khác.
Đêm đó, canh hai, Từ Lễ Khanh bước đi dưới ánh trăng mờ ảo, khóe môi hắn hài lòng nhếch lên khi cánh cửa phòng Oanh Oanh chỉ cần một cái đẩy nhẹ là bật mở.
Oanh Oanh đang ngồi cứng đờ trên giường, cả người gượng gạo. Nghe tiếng cửa, nàng giật nảy mình, hoảng hốt nhìn ra. Ánh mắt hai người chạm nhau trong không khí đặc quánh. Nàng lập tức xấu hổ cúi gằm mặt xuống.
“Thật ngoan.”
Giọng hắn trầm thấp vang lên. Hắn bước tới, kéo nàng vào lòng, cúi xuống tìm môi nàng mà hôn. Nụ hôn này không phải là kiểu lướt qua như chuồn chuồn đạp nước. Hắn hôn đầy chiếm hữu, cạy mở hàm răng nàng, đưa lưỡi vào bên trong khuấy đảo, hút lấy hết vị ngọt ngào của nàng. Oanh Oanh nín thở, ngoan ngoãn đón nhận, cả người mềm nhũn trong vòng tay hắn. Nàng thở không ra hơi, đành bám chặt lấy vạt áo hắn, phát ra tiếng rên rỉ ngọt ngào. Chỉ một nụ hôn, nàng đã khiến Từ Lễ Khanh cứng lên.
Nước bọt lấp lánh vương trên khóe môi, khi hắn tạm thời buông nàng ra, một sợi chỉ bạc dâm mị kéo dài rồi đứt đoạn. Hắn gục đầu vào hõm cổ nàng, hít hà mùi hương xử nữ, bàn tay không yên phận đã trượt xuống bóp nhẹ bờ mông mềm mại. Hắn khàn giọng ra lệnh: “Tự mình chủ động một chút đi.”
Hắn bắt đầu tháo đai lưng của Oanh Oanh, từng lớp, từng lớp lụa là rơi xuống. Hơi thở nóng rực của hắn phả lên cổ, xuống dần, cắn nhẹ lên xương quai xanh của nàng. Hắn đang định cúi xuống ngậm lấy bầu vú căng tròn của nàng, thì Oanh Oanh đột nhiên run rẩy. Nàng đẩy hắn ra, lảo đảo tụt xuống giường, rồi quỳ rạp dưới chân hắn.
Nàng không nói một lời, xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu. Đôi tay run rẩy vụng về cởi dây lưng của hắn, kéo hạ trường bào, để lộ ra con quái vật màu hồng thẫm đang dữ tợn ngẩng cao đầu. Nàng hít một hơi thật sâu, đưa lưỡi ra, rụt rè liếm nhẹ lên đỉnh đầu nó.
Từ Lễ Khanh khẽ giật mình. Hắn không tránh né, nhưng cũng không để nàng liếm lần thứ hai. Hắn kéo giật nàng đứng dậy, ôm siết vào lòng: “Ta bảo nàng chủ động, không phải là ý này.” Hắn cười khẽ, giọng đầy ẩn ý: “Hôm nay, chúng ta không chơi trò này.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận