Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuộc Chạm Trán Không Mong Đợi
Cuộc sống có sự phục vụ của hai nha hoàn mới trở nên dễ chịu hơn, nhưng nỗi lo trong lòng Oanh Oanh thì ngày một lớn. Nàng không còn bị đói, nhưng lại sợ hãi tương lai.
Một buổi chiều, nàng dắt Cà Rốt ra vườn hoa đi dạo. Nó mải đuổi theo một con bướm, nhảy vào một vũng bùn nhỏ. Oanh Oanh đang loay hoay không biết làm sao, thì một giọng nói dịu dàng vang lên: “Di nương, dùng khăn của ta đi.”
Oanh Oanh ngẩng đầu. Trước mặt nàng là một nữ tử mặc y phục màu xanh nhạt, khí chất thanh tao như hoa lan trong sớm mai. Nàng ta mỉm cười, đưa cho nàng một chiếc khăn lụa thêu hoa tinh xảo. Đó chính là Trần Nguyệt Nhu, Trần tiểu thư.
Nàng ta rất thích Cà Rốt, dịu dàng vuốt ve nó, còn trò chuyện với Oanh Oanh vài câu. Giọng nói nàng ta ấm áp, cử chỉ đoan trang, đúng chuẩn một vị đại gia khuê các. Oanh Oanh đứng bên cạnh nàng ta, tự nhiên cảm thấy mình nhỏ bé và thô kệch. Nàng chính là “chính thê” tương lai của hắn.
Oanh Oanh cảm thấy nàng ta là một người tốt, tốt đến mức khiến nàng cảm thấy hổ thẹn vì mối quan hệ dơ bẩn của mình với phu quân tương lai của nàng ta.
Vài tháng trôi qua, đại thiếu gia vẫn bặt vô âm tín. Oanh Oanh gần như đã quen với cuộc sống yên bình này, cho đến một ngày, nàng đến viện của đại phu nhân để thỉnh an.
Nàng vừa đến cổng viện, đã nhìn thấy một cảnh tượng làm tim nàng thắt lại.
Từ Lễ Khanh đã trở về. Hắn đang đứng dưới giàn hoa tử đằng, nói chuyện với Trần Nguyệt Nhu.
Oanh Oanh không biết hắn đã về từ lúc nào. Hắn mặc một chiếc áo gấm màu xanh đậm, dáng vẻ cao lớn tuấn lãng, đứng bên cạnh Trần tiểu thư mặc váy lụa màu hồng phai. Gió nhẹ thổi qua, cánh hoa tử đằng rơi lả tả. Họ đứng đó, trông không giống như đang bàn công chuyện, mà giống như một cặp lang tài nữ sắc trời sinh, một bức tranh thủy mặc hoàn hảo.
Hắn đang cười. Là nụ cười ôn hòa, lịch thiệp của một vị công tử nhà giàu. Đó là nụ cười mà hắn dùng để đối đãi với cả thế gian, nhưng chưa bao giờ dùng với nàng. Với nàng, hắn chỉ có dục vọng trần trụi, sự khống chế bá đạo, hoặc là trêu chọc dâm đãng.
Oanh Oanh cảm thấy một nỗi chua xót nghẹn lại ở cổ. Nàng lặng lẽ quay đi, không dám tiến lên, giấu đi tâm tình rối bời của mình, nhanh chóng bước vào viện của đại phu nhân bằng cửa hông.
Tối đó, Đông Tình thấy chủ tử của mình từ lúc trở về cứ thất thần, liền lanh chanh chạy đến an ủi: “Chủ tử, người đừng lo lắng. Đại thiếu gia sáng nay vừa mới về phủ, thay y phục xong là đến chỗ đại phu nhân, còn chưa kịp qua thăm người. Phúc Tài ca ca nói, Trần tiểu thư chỉ là tình cờ gặp thôi, là nàng ta chủ động bắt chuyện, đại thiếu gia không tiện từ chối.”
Nha hoàn nhỏ dừng lại, rồi nói một câu chí mạng: “Chủ tử yên tâm. Phúc Tài ca ca nói, người mà đại thiếu gia yêu thương nhất, vẫn là người.”
Yêu thương nhất? Nàng sao? Một con rối bị hắn đùa bỡn trên giường?
Lời an ủi này, chẳng khác nào một cái tát. Oanh Oanh không phải đang ghen tuông. Nàng là đang sợ hãi! “Tranh sủng” với chính thê tương lai? Nàng đâu có cái gan đó! Nếu lời này truyền đến tai đại phu nhân, hay chính vị Trần tiểu thư kia, nàng còn có đường sống sao?
Sắc mặt Oanh Oanh lập tức biến đổi. Nàng đập mạnh tách trà xuống bàn, giọng nói sắc lạnh, run rẩy vì sợ hãi: “Hỗn xược!”
“Ai cho phép ngươi lải nhải như vậy! Chủ tử mà ngươi cũng dám bàn luận sao? Hay là ngươi chê ta chết chưa đủ thảm?”
Đây là lần đầu tiên Oanh Oanh nổi giận lớn như vậy. Tịch Mai vội vàng kéo Đông Tình quỳ xuống. Đông Tình cũng nhận ra mình lỡ lời, sợ hãi dập đầu: “Chủ tử bớt giận… Nô tỳ… nô tỳ chỉ là…”
“Chuyện gì vậy?”
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng đột ngột vang lên từ cửa. Cả ba người trong phòng đều cứng đờ.
Từ Lễ Khanh đứng đó, không biết đã đến từ lúc nào. Hắn thong thả vén rèm bước vào, ánh mắt sắc như dao lướt qua hai nha hoàn đang quỳ rạp, rồi dừng lại trên khuôn mặt còn vương nét hoảng sợ của Oanh Oanh.
“Sao lại nổi giận lớn như vậy?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận