Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hình phạt của ác ma
Khi Oanh Oanh tỉnh lại, nàng không biết đã qua bao lâu. Căn phòng vẫn tối mờ, ánh nến đã gần tàn. Nàng cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng vẫn trần trụi, và Từ Lễ Khanh đã rời khỏi bàn trang điểm, nhưng hắn chưa đi.
Hắn đang nằm trên giường của nàng.
Và hắn lại đang cứng.
Oanh Oanh sợ hãi lùi lại, nhưng lưng đụng phải tường. Hắn trở mình, trong bóng tối, đôi mắt hắn sáng lên như mắt thú.
“Lại đây.” Giọng hắn khàn đặc.
Oanh Oanh lắc đầu, nước mắt lại chực trào ra: “Thiếp không thể… thực sự không thể nữa…”
Hắn mất kiên nhẫn, ngồi dậy, một tay kéo giật nàng ngã xuống giường. Hắn đè nghiến nàng xuống, sức nặng của hắn khiến nàng không thể thở nổi.
“Ta nói, lại đây.”
Lần này, hắn không trực tiếp xâm nhập. Hắn lật người nàng lại, đè nàng nằm sấp. Hắn túm lấy tóc nàng, kéo ngửa đầu nàng ra sau, để lộ chiếc cổ trắng ngần. Hắn hôn lên gáy nàng, rồi di chuyển xuống bả vai, để lại những dấu hôn đỏ ửng.
Sau đó, hắn kéo nàng quỳ lên, đối mặt với hắn. Cự long sừng sững của hắn chỉa thẳng vào mặt nàng.
“Ngậm lấy.” Hắn ra lệnh.
Oanh Oanh kinh hoàng. Ở Hoa Nguyệt Lâu, nàng từng thấy các tỷ muội khác làm việc này, nhưng nàng chưa bao giờ phải làm. Nàng lắc đầu, miệng mấp máy: “Đừng… bẩn…”
“Bẩn?” Hắn cười khẩy, một tay bóp chặt cằm nàng khiến nàng đau đớn há miệng. “Thứ này vừa ở trong người ngươi, bâynhiêu bẩn? Ngậm lấy, hoặc ta sẽ khiến ngươi hối hận.”
Nàng không còn lựa chọn. Nước mắt nhục nhã lăn dài. Nàng nhắm mắt, cúi đầu, ngập ngừng đưa môi chạm vào đỉnh đầu nóng rực.
“Ưm…” Nàng suýt nôn ra.
Nhưng hắn không cho nàng cơ hội. Hắn nắm tóc nàng, ấn đầu nàng xuống, ép nàng nuốt trọn. Cự vật của hắn quá lớn, lấp đầy khoang miệng nàng, chạm đến tận cuống họng. Nàng suýt nghẹt thở, nước mắt nước mũi giàn giụa.
Hắn bắt đầu thúc nhẹ hông, cắm vào rút ra trong miệng nàng. Cảm giác nhục nhã tột cùng khiến Oanh Oanh chỉ muốn chết đi. Hắn chơi đùa như vậy một lúc lâu, cảm nhận khoang miệng ấm nóng của nàng, cho đến khi hắn gầm lên, hắn mới chịu rút ra ngay trước khi bắn.
Hắn không muốn lãng phí tinh dịch vào miệng nàng.
Hắn lật nàng lại một lần nữa, nhấc hai chân nàng lên, vắt qua vai mình. Tư thế này khiến hoa huyệt của nàng mở ra hoàn toàn, phơi bày trọn vẹn trước mắt hắn.
“Bây giờ,” hắn gằn giọng, “là hình phạt.”
Hắn lại đâm vào. Mạnh mẽ, tàn bạo, không một chút báo trước.
“Á… a… a!”
Oanh Oanh hét lên. Cú thúc này sâu đến tận cùng, cảm giác như nội tạng của nàng bị đảo lộn.
Hắn bắt đầu một trận cuồng phong bão táp mới. Hắn giày vò nàng, mỗi một cú thúc đều như muốn xé nát nàng. Hắn không còn là người đang làm tình, hắn là kẻ đang hành hạ.
“Biết tại sao ta phạt ngươi không?” Hắn thở hổn hển, giọng nói lạnh như băng.
Oanh Oanh không thể suy nghĩ, chỉ lắc đầu trong cơn đau đớn và khoái lạc hỗn loạn.
“Vì ngươi dám ghen tuông.” Hắn thúc mạnh. “Vì nha hoàn của ngươi dám nói xấu người không nên nói.”
Nàng không hiểu. Ghen tuông? Nha hoàn?
“Trần tiểu thư… không phải là thứ ngươi có thể so sánh.” Hắn thúc mạnh hơn nữa. “Ngươi chỉ là một món đồ chơi ta mua về. Nhớ kỹ vị trí của mình.”
Hắn đang nói về chuyện đại phu nhân tìm vợ cho hắn sao? Chuyện Đông Tình lỡ lời? Chỉ vì vậy mà hắn…
Oanh Oanh cảm thấy trái tim mình vỡ nát. Hóa ra, chút ấm áp hiếm hoi hắn trao cho nàng trước đây, tất cả đều là giả dối. Hắn chỉ coi nàng là một kỹ nữ, một công cụ phát tiết.
Cú sốc tinh thần, cộng với sự giày vò thể xác tột độ, cuối cùng đã đánh gục nàng. Ý thức của Oanh Oanh chìm dần vào bóng tối. Nàng ngất đi ngay dưới thân hắn.
Khi nàng tỉnh lại, trời đã tờ mờ sáng. Hắn đang mặc y phục, tấm lưng rộng lớn và lạnh lùng. Hắn không nhìn nàng lấy một cái, chỉnh lại đai lưng, rồi cứ thế rời đi.
Nàng nằm đó, trần trụi, nhơ nhớp, và hoàn toàn trống rỗng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận