Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cạm Bẫy Ngọt Ngào
Không khí trong chính viện của Đại phu nhân đặc quánh lại, lạnh lẽo như băng.
“Chiếc trâm này,” giọng bà ta đanh lại, “là của ai? Đã thấy ai dùng qua chưa?”
Tất cả các di nương đều cúi đầu, không khí im lặng đến đáng sợ. Oanh Oanh cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt. Nàng liếc nhanh chiếc trâm bạc đơn sơ trên bàn. Là nó! Nàng nhận ra ngay. Đó là chiếc trâm nàng đã đưa cho Tịch Mai hôm trước để đi mời đại phu.
Trong hòm trang sức của nàng, vẫn còn đôi hoa tai đi cùng bộ.
Một cái bẫy.
Suy nghĩ đó xẹt qua đầu Oanh Oanh như một luồng điện lạnh. Nàng vô thức ngước nhìn về phía góc phòng. Từ Lễ Khanh đang ngồi đó, tách biệt khỏi đám nữ nhân. Hắn ung dung nhấp một ngụm trà, ánh mắt thản nhiên lướt qua mọi người, như thể đang xem một vở kịch không liên quan.
Nhưng khi ánh mắt hắn chạm phải nàng, chỉ trong một khoảnh khắc, Oanh Oanh thấy được ý cười lạnh lẽo và sự tính toán ẩn sâu bên trong.
Là hắn! Chính hắn đã sắp đặt mọi chuyện!
“Không ai nhận?” Đại phu nhân đập bàn. “Được! Vậy thì ta sẽ cho người đi lục soát từng phòng! Ta không tin không tìm ra được đồ đi kèm!”
Oanh Oanh run lên. Xong rồi. Nếu bị lục soát, nàng sẽ chết chắc.
Đúng lúc này, Từ Lễ Khanh mới lên tiếng, giọng hắn vẫn bình thản: “Mẫu thân, người bớt giận. Giờ mà lục soát, e là đánh rắn động cỏ. Hay là cứ để các di nương về phòng, suy nghĩ cho kỹ. Biết đâu có ai đó nhặt được mà quên trả. Cứ cho họ thời gian đến hoàng hôn. Nếu vẫn không ai nhận, con sẽ cho người âm thầm canh chừng, đảm bảo không ai kịp phi tang chứng cứ.”
Đại phu nhân thấy cũng có lý, liền phất tay cho mọi người lui.
Oanh Oanh bước đi như kẻ mất hồn. Nàng biết, “cho thời gian suy nghĩ” chính là cho nàng thời gian để tự mình chui đầu vào rọ. Hắn đang ép nàng. Hắn đang ép nàng phải đến thư phòng của hắn, quỳ xuống cầu xin sự tha thứ.
Nàng không còn lựa chọn nào khác.
Nàng run rẩy đẩy cửa thư phòng. Hắn vẫn đang luyện chữ, không thèm ngẩng đầu.
“Đại thiếu gia…”
“Đến rồi à?” Hắn vẫn không nhìn nàng. “Ta tưởng ngươi can đảm lắm.”
Oanh Oanh không kìm được nữa. Nỗi sợ hãi, uất ức và cảm giác bị phản bội bùng nổ. Nàng lao đến bàn, nước mắt giàn giụa: “Tại sao? Tại sao ngài lại làm vậy? Ngài gài bẫy ta!”
Hắn rốt cuộc cũng dừng bút. Hắn ngẩng lên, nhìn nàng, vẻ mặt không một chút ngạc nhiên, ngược lại còn có phần thích thú.
“Gài bẫy?” Hắn cười nhạt. “Oanh Oanh, ngươi thông minh hơn ta tưởng đấy.”
“Ngài… ngài thừa nhận?”
“Chiếc trâm là của ngươi. Ngươi hẹn hò với nam nhân bên ngoài, bị ta bắt được, có gì sai sao?”
“Ta không có!” Oanh Oanh hét lên. “Ngài biết rõ là ngài… ngài cố tình! Ngài muốn ta phải đến cầu xin ngài, đúng không? Ngài chán ghét ta rồi, nên muốn dùng cách này để tống ta vào chỗ chết!”
Nàng khóc nấc lên, toàn thân run rẩy.
Từ Lễ Khanh đứng dậy, chậm rãi bước về phía nàng. Hắn đưa tay, nhưng không phải để lau nước mắt, mà là nâng cằm nàng lên, ép nàng nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Ngươi nói đúng một nửa,” hắn thì thầm, hơi thở lạnh lẽo phả vào mặt nàng. “Ta chán ghét ngươi… thì chưa hẳn. Nhưng ngươi dám làm ta tức giận, thì phải chịu phạt.”
Hắn cười, một nụ cười tàn nhẫn. “Khóc cái gì? Ta còn chưa làm gì kia mà. Ngươi có biết, tội thông gian trong phủ này, kết cục là gì không? Nhúng lồng heo đấy.”
Câu nói đó như nhát dao cuối cùng. Oanh Oanh sụp đổ hoàn toàn, nàng khuỵu xuống, khóc không thành tiếng. Nàng biết mình đã thua. Thua thảm hại dưới tay tên ác ma này.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận