Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Từ Hôn và Mùi Thịt Nai
Trong phòng trà, không khí vẫn còn căng thẳng. Đám đông thấy Từ Lễ Khanh xuất hiện, kẻ vừa mới nói lời cay độc ban nãy liền lủi mất.
Trần tiểu thư quay lại, thấy hắn, ánh mắt nàng thoáng qua một tia phức tạp, rồi nhanh chóng cúi xuống, đầy bi thương.
“Từ công tử.” Nàng hành lễ, xa cách.
“Trần tiểu thư.” Hắn gật đầu. “Nếu tiểu thư không ngại, chúng ta có thể nói chuyện một chút?”
Hai người ngồi đối diện nhau, cách một ấm trà đã nguội.
Từ Lễ Khanh không phải người vòng vo. Hắn vào thẳng vấn đề: “Chuyện đã xảy ra, là bất hạnh của Từ gia, cũng liên lụy đến tiểu thư. Nếu tiểu thư còn muốn, hôn sự của chúng ta… vẫn còn giá trị.” Hắn nói điều đó như một nghĩa vụ, một sự bố thí lạnh lùng.
Trần tiểu thư ngẩng đầu. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt không còn khóc, chỉ còn lại sự rõ ràng đến đau lòng.
“Từ công tử,” nàng bất ngờ hỏi, “Chàng có yêu ta không?”
Từ Lễ Khanh sững sờ. Hắn chưa bao giờ nghĩ đến từ đó. Hắn không biết yêu là gì. Hắn chỉ biết chiếm đoạt, báo thù, và kiểm soát.
“Không.” Hắn trả lời dứt khoát.
Trần tiểu thư bật cười, một nụ cười chua chát, nước mắt cuối cùng cũng ứa ra. “Vậy chàng lấy ta để làm gì? Để bố thí cho ta một danh phận? Để thiên hạ thấy chàng là một quân tử cao thượng, không chê bai một nữ nhân đã bị làm bẩn?”
“Ta…”
“Không cần nữa.” Nàng cắt ngang lời hắn, giọng đầy kiêu hãnh. “Hôn sự này, là do mẫu thân chàng sắp đặt. Ta đồng ý, là vì ta ngưỡng mộ tài hoa và con người chàng. Nhưng ta sẽ không gả cho một người đàn ông không yêu ta, chỉ xem ta là trách nhiệm.”
Nàng đứng dậy, chỉnh lại y phục. “Chiều nay, ta sẽ bảo phụ thân đến Từ phủ. Hôn sự này, Trần gia chúng ta từ hôn.”
Từ Lễ Khanh nhìn nàng. Hắn không níu kéo, cũng không thấy nhẹ nhõm. Hắn chỉ thấy… một vấn đề đã được giải quyết.
“Tùy tiểu thư.” Hắn gật đầu.
Trần tiểu thư nhìn hắn lần cuối. “Hi vọng lần sau chàng muốn cưới, là cưới người mà chàng thực sự yêu. Nếu không… người phụ nữ đó sẽ rất đau khổ.”
Nàng rời đi, lưng thẳng tắp.
Từ Lễ Khanh ngồi một mình một lúc lâu. Yêu? Hắn nhếch mép. Một thứ xa xỉ vô dụng.
Hắn rời quán trà, nhưng không về phủ ngay. Hắn cưỡi ngựa ra ngoại ô, đến một am ni cô hẻo lánh. Nơi đây, có một lão thái thái tóc bạc, câm lặng, đang ngày ngày canh giữ bài vị của mẫu thân hắn.
Hắn bước vào, thắp một nén nhang. Mùi khói trầm hương lạnh lẽo.
“Mẫu thân,” hắn thì thầm trước bài vị, “Hắn đã chết. Nhưng kẻ còn lại, con sẽ không tha.”
Lão thái thái run rẩy bước đến, nắm lấy tay hắn, cổ họng phát ra những âm thanh “ư… ư…” bi thống. Hắn chỉ đứng yên, để bà nắm lấy, nhưng không đáp lại. Nỗi hận của hắn đã đóng băng mọi cảm xúc.
Hắn rời đi khi trời sập tối. Gió lạnh thấu xương.
Hắn không về viện của mình. Hắn đi thẳng đến sân của Oanh Oanh.
Nàng đang dùng bữa. Hắn mệt mỏi, và hắn đói. Hắn cũng ngồi xuống bàn. Tịch Mai vội vàng mang thêm bát đũa.
Trên bàn có một đĩa thịt nai hầm, nước sốt đậm đặc, tỏa hương thơm phức. Đây là món Phúc Tài đặc biệt chuẩn bị để bồi bổ cho hắn. Hắn gắp một miếng lớn.
Vụt!
Một đôi đũa khác nhanh như chớp, gắp mất miếng thịt nai ngay trước mũi hắn, thả vào một cái bát khác.
Từ Lễ Khanh ngẩng lên.
Oanh Oanh đang cúi đầu, chăm chú ăn, má phồng lên, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Hắn nhíu mày, không nói gì, chuyển sang gắp một miếng đậu phụ non. Vụt! Đôi đũa kia lại xuất hiện, cướp mất miếng đậu phụ.
“Này!” Hắn cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.
Oanh Oanh ngẩng lên, miệng vẫn còn nhai, nhìn hắn với ánh mắt ngây thơ vô số tội: “Sao vậy, đại thiếu gia? Thiếp thích ăn đậu phụ.”
“Thịt nai ngươi cũng thích?” Hắn nheo mắt.
Nàng chần chừ một giây. Món đó hôi rình, nàng ghét chết đi được. Nhưng nàng vẫn gật đầu: “…Ừm.”
Hắn nhìn nàng, rồi nhìn các món ăn trên bàn. Hắn hiểu rồi. Con thỏ con này đang xù lông. Hắn không biết nàng giận dỗi vì chuyện gì, nhưng hắn thấy… cũng thú vị.
“Vậy,” hắn bình thản hỏi, “món nào ngươi không thích?”
Oanh Oanh nhìn quanh, chỉ vào đĩa rau cải xào tỏi đơn giản nhất.
“Được.” Từ Lễ Khanh gọi Tịch Mai, “Mang đĩa rau đó lại đây. Còn lại, dọn hết đi.”
Oanh Oanh sững sờ. Nàng tức giận đến mức ăn thêm hai bát cơm đầy, trong khi hắn chỉ thong thả nhai rau cải, như thể đó là sơn hào hải vị. Tên đàn ông chết tiệt!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận