Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trò Chơi Nhập Vai (Tân Hôn)
Oanh Oanh co rúm người trên giường, tấm chăn lụa mỏng manh là sự che chắn cuối cùng của nàng. Hắn đang tiến lại gần, thân hình trần trụi của hắn dưới ánh nến trông như một pho tượng đồng hun đúc, hoàn mỹ nhưng cũng đầy áp bức.
Nàng cố gắng lùi lại, tìm kiếm một lý do.
“Không… Đại thiếu gia… Phụ thân chàng… chàng còn đang trong thời kỳ tang lễ… không thể… không thể gần gũi nữ sắc…”
Đó là lý lẽ cuối cùng nàng có thể bám víu.
Từ Lễ Khanh dừng lại. Hắn nhìn nàng, rồi bật cười, một nụ cười lạnh lẽo đến rợn người.
“Tang lễ?” Hắn ngồi xuống mép giường, bàn tay vuốt ve mắt cá chân nàng, từ từ trượt lên bắp đùi non. “Phụ thân ta là do ta giết. Ngươi nói xem, ta cần phải giữ tang cho ai?”
Oanh Oanh cứng đờ. Hắn… hắn thừa nhận.
“Ngươi,” hắn cúi xuống, giọng nói mê hoặc như quỷ dữ, “đã giúp ta báo thù. Ngươi là công thần của ta. Ta đương nhiên phải ‘thưởng’ cho ngươi.”
Hắn giật phăng tấm chăn.
“Đêm nay,” hắn thì thầm, ánh mắt lóe lên một tia điên cuồng bệnh hoạn, “chúng ta chơi một trò chơi. Ta sẽ không gọi nàng là Oanh Oanh.”
Nàng run rẩy, “Vậy… vậy gọi là gì?”
Hắn mỉm cười, cúi xuống hôn lên trán nàng, một nụ hôn dịu dàng đến đáng sợ.
“Ta sẽ gọi nàng là ‘Nương tử’.”
“Sao cơ?”
“Hôm nay, không có Đại thiếu gia, cũng không có Bát di nương.” Hắn bắt đầu cởi chiếc yếm vướng víu của nàng. “Chỉ có ta, Từ Lễ Khanh, và nàng, tân nương của ta. Đây là đêm tân hôn của chúng ta.”
Oanh Oanh kinh hãi. Hắn bị điên rồi! Hắn muốn chơi trò gì đây?
“Không… không…”
“Nằm yên.” Hắn đè nàng xuống. “Nương tử đêm tân hôn phải ngoan ngoãn.”
Hắn bắt đầu hôn nàng, nhưng không phải kiểu ngấu nghiến như mọi khi. Hắn hôn nhẹ nhàng, mơn trớn, như thể đây là lần đầu tiên. Hắn hôn lên mắt, lên mũi, rồi dừng lại ở môi nàng.
“Mở miệng ra, nương tử. Để phu quân của nàng… nếm thử.”
Nàng cắn chặt răng. Trò chơi này quá bệnh hoạn.
Hắn không ép nàng. Hắn trượt xuống, hôn lên cổ nàng, rồi đến xương quai xanh. Khi hắn cúi đầu, ngậm lấy một bên nhũ hoa đã cương cứng của nàng, nàng không kìm được mà rên lên.
“A…”
“Ngoan lắm,” hắn khen ngợi, như thể nàng vừa làm điều gì đúng đắn.
Hắn chơi đùa với hai bầu ngực của nàng một lúc lâu, mút mát, day cắn, cho đến khi chúng sưng đỏ lên. Sau đó, hắn mới di chuyển xuống dưới. Hắn tách hai đùi nàng ra.
“Nương tử…” Hắn thở dốc, nhìn chằm chằm vào nơi ẩm ướt của nàng. “Lần đầu tiên của nàng… nàng có sợ không? Đừng sợ, ta sẽ thật nhẹ nhàng.”
Hắn lấy cự vật đã cương cứng của mình, nhẹ nhàng cọ xát bên ngoài. Oanh Oanh run bần bật. Hắn đang diễn. Hắn đang diễn như thể nàng vẫn còn là một trinh nữ, và hắn là người đầu tiên của nàng.
“Gọi ta.” Hắn ra lệnh, giọng khàn đặc.
“Đại thiếu…”
“Gọi là gì?” Hắn ấn nhẹ cự vật vào, chỉ một chút.
Oanh Oanh bật khóc, nửa vì sợ hãi, nửa vì kích thích. Nàng nhắm mắt, đầu hàng: “…Lão gia.”
Nàng đã nhầm. Nàng tưởng hắn muốn nàng gọi hắn là “Phu quân”. Nhưng âm thanh phát ra lại là “Lão gia”. Nàng bị ám ảnh bởi trò chơi mà hắn gợi ý lúc sáng.
Từ Lễ Khanh sững sờ.
Rồi hắn cười. Cười một cách điên cuồng. “Đúng! Đúng lắm! Gọi ta là Lão gia! Nương tử nhỏ của ta, gọi ta là Lão gia đi!”
Hắn hiểu rồi. Nàng không chỉ sợ hắn, nàng còn đang tưởng tượng hắn chính là cha hắn. Nàng đang nhập vai Bát di nương trong đêm tân hôn thực sự!
Điều này… còn kích thích hơn ngàn lần.
“Lão gia… xin ngài…”
“Xin ta cái gì?” Hắn gầm gừ, ấn sâu cự vật vào. “Xin ta phá trinh của ngươi sao?”
“Aaa!”
Hắn thúc mạnh. Hắn không còn giả vờ nhẹ nhàng nữa. Hắn là “Từ lão gia”, kẻ đã mua nàng về, kẻ muốn chiếm đoạt nàng trong đêm tân hôn. Hắn thúc như vũ bão, tàn bạo, chiếm hữu.
“Nương tử… nương tử ướt quá… kẹp ta chặt quá…” Hắn thở dốc bên tai nàng, nhập vai một cách hoàn hảo. “Đây là lần đầu của ngươi sao? Sao lại dâm đãng thế này!”
Oanh Oanh không còn biết gì nữa. Nàng bị nhấn chìm trong trò chơi bệnh hoạn này. Nàng là tân nương, và người đàn ông trên người nàng, là “Lão gia” của nàng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận