Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lão Gia Hồi Phục Và Nỗi Khiếp Đảm Của Oanh Oanh
Tin tức Từ lão gia tỉnh lại như một luồng gió độc thổi qua khắp Từ phủ, nhưng thay vì mang đến hy vọng, nó lại gieo rắc một nỗi sợ hãi âm ỉ. Lão gia không chỉ tỉnh lại, lão còn “khỏe” lại. Khỏe theo cái cách mà bất cứ nữ nhân nào trong phủ này cũng phải rùng mình khiếp sợ.
Tiếng rên rỉ thê thảm của Ngũ di nương vọng ra từ chính viện suốt cả một buổi sáng đã chứng minh cho điều đó. Nàng ta bị khiêng ra ngoài khi trời vừa nhá nhem tối, chỉ còn lại nửa cái mạng, tấm thân nõn nà giờ đây chằng chịt những vết roi lằn sâu, máu quyện vào da thịt, thê thảm đến mức không ai dám nhìn thẳng. Lão gia nằm liệt giường bấy lâu, vừa cử động được, thứ đầu tiên lão nghĩ đến chính là dùng sự tàn bạo trên thân thể nữ nhân để khẳng định lại uy quyền của mình.
Oanh Oanh nghe tin mà tay chân lạnh ngắt. Nàng đang ngồi thêu bên cửa sổ, cây kim đâm thẳng vào ngón tay, máu rỉ ra mà nàng cũng không thấy đau. Nỗi khiếp đảm còn lớn hơn cả lần đầu tiên ở Hoa Nguyệt Lâu. Ít nhất ở đó, khách làng chơi còn phải trả tiền cho một nụ cười, còn ở đây, nàng chỉ là một món đồ chơi không hơn không kém, sống chết đều nằm trong tay kẻ khác.
Nàng đã nghĩ đại thiếu gia là cứu tinh, là chỗ dựa. Nhưng hắn đã hứa gì chắc chắn chưa? Hay hắn chỉ xem nàng như một món điểm tâm lạ miệng trong lúc chờ cha mình qua đời?
Nỗi lo sợ của nàng không kéo dài được lâu. Chiều hôm đó, một nha hoàn mặt không cảm xúc từ chính viện đến, cúi đầu: “Lão gia cho gọi Bát di nương.”
Từng chữ như nhát búa bổ vào tai Oanh Oanh. Nàng đứng không vững, phải vịn vào thành ghế.
“Chủ tử…” Tịch Mai lo lắng đỡ lấy nàng.
Oanh Oanh lắc đầu, cố nuốt xuống vị đắng chát trong cổ họng. Nàng không còn đường lui.
Nàng được đưa đi tắm rửa, thay một bộ y phục mới tinh. Chiếc áo lụa mỏng tang màu hồng phấn, đúng cái màu của ngày nàng mới vào cửa. Lụa mỏng dính vào da thịt, lạnh lẽo, như một tấm vải liệm báo trước sự sỉ nhục sắp tới.
Khi Oanh Oanh bước vào phòng, mùi xạ hương nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Từ lão gia nửa nằm nửa ngồi trên giường, làn da nhăn nheo đã có chút hồng hào trở lại, nhưng đôi mắt đục ngầu kia thì vẫn ngập tràn dục vọng bệnh hoạn. Hắn nhìn Oanh Oanh như một con thú đói nhìn miếng mồi ngon nhất.
“Lại đây.” Giọng hắn khàn đặc.
Oanh Oanh cứng ngắc bước tới, mỗi bước chân nặng như đeo đá. Nàng quỳ xuống bên giường.
Bàn tay nhăn nheo, lạnh lẽo của lão gia chạm vào vai nàng, vuốt dọc xuống cánh tay. Oanh Oanh rùng mình, cố nén lại cơn buồn nôn. Da gà nổi lên khắp người nàng.
“Sao, ngươi khinh ta già rồi à?” Lão gia gằn giọng, cảm nhận được sự kháng cự của nàng.
“Không, thiếp không dám…” Oanh Oanh vội vàng lắc đầu, nước mắt đã chực trào ra. Nàng sợ hãi, sợ hãi thật sự.
Nữ nhân xinh đẹp rơi lệ, nhất là khi hoảng sợ, lại càng kích thích thú tính của Từ lão gia. Hắn cười khẩy: “Sợ cái gì? Ngũ di nương là nó không ngoan. Ngươi xinh đẹp thế này, lão gia chỉ muốn yêu thương ngươi thôi.”
Hắn kéo nàng ngã lên giường, bàn tay thô bạo bắt đầu lần mò dưới lớp lụa mỏng. Oanh Oanh nhắm nghiền mắt, tuyệt vọng. Đại thiếu gia, chàng ở đâu…
Ngay khi lão gia định xé toạc chiếc yếm của nàng, cánh cửa phòng đột ngột bị đẩy mạnh ra.
“Cha!”
Từ Lễ Khanh bước vào, vẻ mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lại như thiêu đốt. Hắn không hề gõ cửa, cũng không hề báo trước.
Từ lão gia đang hứng khởi thì bị cắt ngang, tức giận gầm lên: “Lễ Khanh! Ai cho phép ngươi xông vào đây?”
“Việc làm ăn ở tiệm tơ lụa có chút vấn đề,” Từ Lễ Khanh bình thản nói dối, cái cớ rõ ràng là bịa đặt, nhưng thái độ của hắn lại không cho phép người ta nghi ngờ. “Con cần cha xem qua sổ sách ngay lập tức.”
Lão gia nhíu mày, rõ ràng là không muốn: “Chuyện gì không thể đợi đến mai? Ta đang bận!”
Oanh Oanh lúc này đã vội vàng ngồi dậy, kéo lại y phục, nép vào một góc giường, nhìn đại thiếu gia như nhìn thấy phao cứu sinh.
Ánh mắt Từ Lễ Khanh lướt qua nàng, rồi dừng lại trên người cha mình, giọng nói cứng rắn lạ thường: “Chuyện này rất quan trọng. Nếu chậm trễ, e là toàn bộ sản nghiệp tơ lụa của Từ gia ở Giang Nam sẽ gặp nguy.”
Từ lão gia dù hoang dâm nhưng không ngu ngốc. Tiền bạc vẫn là trên hết. Hắn trừng mắt nhìn Oanh Oanh một cái, đành phải nuốt cục tức vào trong. Hắn bực bội vung tay: “Oanh Oanh, ngươi lui ra trước đi!”
Oanh Oanh như được đại xá, vội vàng xuống giường, cúi đầu chạy ra cửa. Khi lướt qua Từ Lễ Khanh, hắn đứng che khuất tầm nhìn của lão gia, bàn tay to lớn nhanh như chớp nắm lấy tay nàng, siết nhẹ. Lòng bàn tay hắn ấm áp và mạnh mẽ.
Hắn không nói gì, nhưng Oanh Oanh hiểu. Hắn đang nói: Ta sẽ không để ông ta chạm vào nàng.
Từ Lễ Khanh đứng đó, nhìn Oanh Oanh chạy khuất, ánh mắt lạnh dần. Con mồi đã khỏe lại, trò chơi thực sự bây giờ mới bắt đầu. [2090, 2092]

Bình luận (0)

Để lại bình luận