Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kẻ Bất Lực Và Màn Kịch Bị Vạch Trần
Lần đầu tiên thất bại, Từ lão gia càng thêm nôn nóng. Hắn bị con trai phá đám, cơn tức dồn lại, nhưng dục vọng thì vẫn còn nguyên. Chỉ vài ngày sau, khi chắc chắn Từ Lễ Khanh đã ra ngoài lo việc buôn bán, lão gia lại cho gọi Oanh Oanh. [2115-2116]
Lần này, Oanh Oanh đã có chuẩn bị. Nàng giấu con dao găm nhỏ mà Từ Lễ Khanh bí mật đưa cho hôm trước vào trong tay áo. Con dao nhỏ và sắc lẹm, cán khảm ngọc, lạnh như băng.
“Lão gia cho gọi thiếp?” Nàng bước vào, cố gắng giữ vẻ bình thản.
Từ lão gia hôm nay không vội vàng, hắn muốn chút không khí. “Nghe nói ngươi tên Oanh Oanh. Cái tên này hẳn là biết ca hát,” hắn ra lệnh. “Hát một bài cho ta nghe.”
Oanh Oanh đành cất giọng, hát một khúc hát lẳng lơ nhất mà nàng học được ở Hoa Nguyệt Lâu. Giai điệu khêu gợi, lời ca dâm đãng, cố tình để kích thích nam nhân.
Từ lão gia nghe mà mắt sáng lên, hơi thở nặng nề. Hắn cố gắng gồng mình, muốn “con rắn độc” của mình ngóc đầu dậy, nhưng… nó vẫn mềm oặt, không một chút phản ứng. [2070-2071] Hắn đã thử với mấy di nương khác, kết quả vẫn vậy. Cơn bạo bệnh kia dường như đã lấy đi khả năng làm đàn ông của hắn.
Sự bất lực biến thành cơn thịnh nộ tột độ. Hắn gầm lên, cắt ngang tiếng hát của Oanh Oanh: “Đừng hát nữa! Lại đây thổi sáo cho ta!”
Hắn thô bạo kéo toạc áo choàng, lôi ra thứ đen đúa mềm nhũn đó, ép khuôn mặt xinh đẹp của Oanh Oanh cúi xuống.
Mùi hôi xộc lên khiến Oanh Oanh suýt nôn mửa. Đây còn đáng sợ hơn cả cái chết. Nàng nhắm mắt lại, tay run rẩy nắm lấy vật kia, từ từ đưa miệng lại gần…
RẦM!
Cánh cửa một lần nữa bị đạp tung.
Từ Lễ Khanh đứng sừng sững ở cửa, toàn thân tỏa ra hàn khí chết chóc. Hắn không nói một lời, bước thẳng vào phòng, và trong ánh mắt kinh ngạc của Từ lão gia, hắn thản nhiên… khóa trái cửa lại.
“Ngươi… ngươi…” Từ lão gia lắp bắp, nhận ra sự việc không đơn giản. “Nghịch tử! Ngươi muốn làm gì? Ai cho ngươi vào đây?” [2132, 2134]
Từ Lễ Khanh không trả lời. Hắn kéo Oanh Oanh đang run rẩy đứng dậy, giấu nàng sau lưng mình. Hắn nhìn thẳng vào người đàn ông trên giường, kẻ mà hắn phải gọi là cha, và nhếch mép cười, một nụ cười còn lạnh hơn cả mùa đông Giang Nam.
“Cha,” giọng hắn bình thản đến rợn người, “Hôm nay con đến không phải để bàn chuyện làm ăn.”
Ánh mắt hắn dán chặt vào lão gia, sự chiếm hữu trần trụi của hắn đối với Oanh Oanh, cùng với nỗi hận thù không che giấu, cuối cùng đã khiến Từ lão gia hiểu ra.
“Ngươi… ngươi và nó…” Lão gia chỉ tay vào hai người, run rẩy vì tức giận. “Nghịch tử! Đồ súc sinh! Ta phải đánh chết ngươi!” [2139-2140]

Bình luận (0)

Để lại bình luận