Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ngọn Lửa Hận Thù Và Cuộc Mây Mưa Sau Bình Phong
Từ lão gia điên cuồng vớ lấy cây roi da treo ở đầu giường – thứ vũ khí mà lão vẫn dùng để hành hạ các nữ nhân. [2141-2143] “Ta giết ngươi, đồ loạn luân!”
Ngọn roi vun vút trong không khí, quất thẳng về phía Từ Lễ Khanh.
Vút!
Oanh Oanh hét lên sợ hãi, nhưng Từ Lễ Khanh không hề né tránh. Hắn đứng yên, chịu trọn một roi. Lớp áo lụa rách toạc, một vệt máu đỏ ứa ra trên ngực.
“Coi như con trả lại ân sinh thành cho cha.”
Khi ngọn roi thứ hai vung lên, Từ Lễ Khanh giơ tay, bắt gọn lấy nó giữa không trung. Sức hắn mạnh đến nỗi Từ lão gia bị kéo giật về phía trước.
“Trò chơi của ông,” Từ Lễ Khanh gằn giọng, giật mạnh cây roi khỏi tay lão, “kết thúc rồi.”
“Chỉ vì một con tiện nhân mà ngươi dám phản ta?” Từ lão gia thở hồng hộc, không tin vào mắt mình.
“Một con tiện nhân?” Từ Lễ Khanh cười gằn, tiếng cười nghe như tiếng quỷ khóc. “Vậy mười bảy năm trước, cha dâng mẫu thân con cho kẻ khác, cũng vì ‘nghèo’ sao?”
Từ lão gia sững sờ, mặt trắng bệch như vôi. “Ngươi… làm sao ngươi biết… Không! Không phải như vậy!” [2153-2155]
“Con đã thấy!” Từ Lễ Khanh gầm lên, nỗi hận thù tích tụ mười mấy năm bùng nổ. “Con đã trốn trong tủ áo, nhìn thấy cha chuốc thuốc mẹ! Nhìn thấy mẹ bị kẻ kia làm nhục! Và cha… cha đứng ngay ngoài cửa, lắng nghe tiếng rên rỉ của vợ mình!”
“Câm mồm!” Từ lão gia hoảng loạn lùi lại, tay chân luống cuống, xô ngã cây nến trên bàn cạnh giường.
Ngọn nến rơi xuống tấm màn lụa. Lửa bén vào, bùng lên.
“Á! Lửa!” Oanh Oanh la lên.
Nhưng Từ Lễ Khanh không quan tâm đến ngọn lửa. Hắn tiến tới, bóp chặt miệng Từ lão gia đang định la hét, nhét một viên thuốc vào họng lão.
“Cha thích xem người khác làm nhục nữ nhân của mình lắm phải không?” Hắn thì thầm, giọng đầy ác độc. “Vậy hôm nay, hãy nhìn cho kỹ.”
Từ lão gia co giật vài cái rồi cứng đờ. Thuốc làm lão tê liệt, không thể cử động, không thể nói, nhưng ý thức vẫn hoàn toàn tỉnh táo.
Từ Lễ Khanh kéo Oanh Oanh ra sau tấm bình phong, ngay đối diện giường của lão gia.
“Đại thiếu gia… lửa…” Oanh Oanh run rẩy, nàng không hiểu hắn định làm gì.
“Im lặng.” Hắn áp nàng vào tấm bình phong, che khuất thân hình nàng khỏi ngọn lửa, nhưng lại để bóng hai người in rõ mồn một trước mặt Từ lão gia.
Xoẹt!
Hắn xé toạc chiếc áo lụa mỏng của nàng. Từng mảnh vải hồng phấn bị hắn ném qua tấm bình phong, rơi lả tả lên người Từ lão gia đang trợn mắt kinh hoàng. [2168-2169]
Oanh Oanh trần trụi hoàn toàn, chỉ còn lại chiếc yếm đỏ thắm. Từ Lễ Khanh nâng bổng nàng lên, để đôi chân thon dài trắng nõn của nàng quấn chặt quanh eo hắn. Hắn hôn nàng, một nụ hôn cuồng bạo, chiếm đoạt, như muốn nuốt chửng lấy nàng.
Trong căn phòng đang cháy mỗi lúc một lớn, sau tấm bình phong mỏng manh, một cuộc mây mưa loạn luân và trả thù điên cuồng bắt đầu. Hắn một tay ôm chặt eo nàng, tay kia luồn vào khe mông, mơn trớn nơi cửa huyệt ẩm ướt.
Lửa bên ngoài nóng rực, mà dục vọng bên trong còn bỏng cháy hơn. Hắn cúi xuống, cắn mút đôi gò bồng đảo căng tròn của nàng qua lớp yếm. [2174-2175] Lưỡi hắn liếm ướt lớp vải, mút mạnh đầu ngực đã cương cứng.
Con cự long của hắn đã nóng rực, thúc vào cửa hang mật của Oanh Oanh, chờ đợi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận