Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lửa Hận Và Lời Thề Trên Tro Tàn
Lửa liếm rách tấm màn gấm, kêu tanh tách. Không khí đặc quánh mùi khói, mùi lụa cháy, và một mùi hương khác còn nồng đượm, ngai ngái hơn – mùi của mồ hôi và dục vọng.
Oanh Oanh gần như ngạt thở. Nàng bị Từ Lễ Khanh ép chặt vào tấm bình phong, tấm lưng trần dán vào mặt gỗ đã bắt đầu nóng lên. Nàng không còn đường lui. Phía trước là thân thể cường tráng của hắn, phía sau là biển lửa.
Và cách đó vài bước, qua tấm bình phong mỏng manh, là Từ lão gia – chồng nàng – đang trợn mắt bất lực chứng kiến.
“Đại thiếu gia… lửa… cháy lớn quá rồi… chúng ta sẽ chết…” Oanh Oanh nức nở, nước mắt hòa lẫn mồ hôi, cố đẩy lồng ngực săn chắc của hắn ra.
“Chết?” Từ Lễ Khanh cười gằn, giọng hắn khàn đặc vì hận thù. “Ta còn chưa làm nàng sướng chết, sao nỡ để nàng chết cháy?”
Hắn cúi xuống, không hôn nàng, mà cắn mạnh vào vành tai nàng, thì thầm đủ để lão gia bên kia nghe thấy: “Nhìn đi, nhìn cha ta đang nhìn chúng ta kìa. Ông ta thích lắm. Nàng kêu lớn lên cho ông ta nghe.”
Hắn nắm lấy cặp mông căng mẩy của nàng, nhấc bổng lên, và đâm mạnh một cú thúc trời giáng.
“Á!”
Oanh Oanh thét lên, âm thanh bị nuốt chửng bởi tiếng lửa reo. Cự long to lớn và cứng rắn như sắt nung đâm sâu vào nơi chật hẹp, nóng bỏng của nàng. Nàng sợ hãi, xấu hổ, nhưng khoái cảm bệnh hoạn này lại dâng lên như một cơn lũ, nhấn chìm lý trí nàng.
Từ Lễ Khanh không cho nàng một giây nghỉ ngơi. Hắn thao nàng như một con thú hoang. Hắn là kẻ báo thù, và Oanh Oanh chính là vũ khí của hắn. Mỗi cú thúc sâu, mỗi tiếng “bạch bạch” vang lên trong căn phòng rực lửa, đều là một nhát dao đâm vào sự kiêu hãnh của Từ lão gia.
“Kêu đi!” Hắn gầm gừ, vỗ bôm bốp vào mông nàng, để lại dấu tay đỏ ửng. “Nói cho ông ta biết, con trai ông ta làm nàng sướng hơn ông ta thế nào!”
Oanh Oanh không còn biết mình đang nói gì. Nàng bị đâm cho lú lẫn, bị ngọn lửa hù dọa đến mất trí. Nàng bám chặt lấy vai hắn, móng tay bấu sâu vào da thịt, miệng chỉ biết rên rỉ những tiếng van xin vô nghĩa. “Ca ca… a… ca ca… nhanh… nhanh lên… em sợ…”
Tiếng gọi “ca ca” dâm đãng đó, trong hoàn cảnh loạn luân này, chính là ngòi nổ cuối cùng. Từ Lễ Khanh gầm lên một tiếng, hắn thúc mạnh thêm cả chục cái, sâu đến mức Oanh Oanh cảm thấy ruột gan mình bị đảo lộn, trước khi phun ra một dòng tinh dịch nóng bỏng, lấp đầy tử cung nàng.
Đúng lúc đó, tấm màn che giường bên kia đổ sập xuống, lửa bùng lên dữ dội.
ẦM! ẦM! ẦM!
Bên ngoài, tiếng Phúc Tài hét lên theo đúng kế hoạch: “Cháy! Cháy rồi! Chính viện cháy rồi! Mau cứu lão gia!” [2222-2223]
Oanh Oanh giật mình tỉnh táo, vội vàng tuột khỏi người hắn, hoảng loạn tìm quần áo.
“Khoan đã.” Từ Lễ Khanh kéo nàng lại. Hắn bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn nhúng một miếng vải vào ấm trà đã nguội, bịt mũi nàng. Hắn nhúng bộ y phục của lão gia vào chậu nước rửa mặt, khoác lên người trần trụi của nàng.
Rồi hắn quệt một vệt tro đen trên dầm nhà, bôi lên khuôn mặt đẫm nước mắt của nàng, làm lem đi vẻ diễm lệ.
“Nghe đây,” hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, “Nàng bị khói hun ngất đi. Lão gia muốn làm gì nàng, nàng không biết. Ai hỏi, cứ nói đầu đau, không nhớ gì hết.”
Oanh Oanh run rẩy, gật đầu. Nàng nhìn về phía cái giường đang cháy. “Lão gia…?”
Từ Lễ Khanh cười lạnh. “Ông ta uống thuốc trợ dục, thượng mã phong mà chết. Lửa chỉ là tai nạn.”
Cửa bị đạp tung.
Từ Lễ Khanh, với khuôn mặt đanh lại vì “lo lắng”, lao vào. Oanh Oanh nhắm mắt, giả vờ ngất lịm, để mặc hắn bế thốc mình lên.
“Mau cứu Bát di nương!” Hắn hét lên, trao nàng cho đám gia nhân.
Rồi hắn quay lại, lao vào căn phòng, bình tĩnh chỉ huy người hầu khiêng cái xác đã lạnh ngắt của cha mình ra khỏi biển lửa. [2242, 2246]

Bình luận (0)

Để lại bình luận