Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giấc Ngủ Của Mãnh Thú Và Nỗi Ngạt Thở Ái Tình
Từ Lễ Khanh trở về khi trăng đã lặn. Hắn không say đến mức mất trí, nhưng men rượu đã cởi bỏ lớp mặt nạ lạnh lùng thường ngày, để lộ ra một sự mệt mỏi thẳm sâu. Hắn không về viện của mình, mà theo thói quen tìm đến hơi ấm của Oanh Oanh. [2383, 2386]
Nàng đã ngủ say. Hắn lảo đảo lên giường, không thèm cởi y phục, chỉ đơn giản là ngã xuống bên cạnh nàng, vùi mặt vào mái tóc thơm mùi hoa lài của nàng và ngủ thiếp đi.
Oanh Oanh tỉnh giấc vì hơi men nồng nặc phả vào mặt. Nàng mở mắt, trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn đêm, nàng thấy hắn. Hắn ngủ say, hàng mi dài cong vút đổ bóng xuống gò má. Khi say, hắn không còn là đại thiếu gia tâm cơ khó lường, không còn là nam nhân cường bạo trên giường, hắn chỉ là một kẻ cô độc đến đáng thương.
Nàng bất giác đưa tay, khẽ chạm vào vết sẹo mờ trên chân mày hắn. Hắn đẹp, một vẻ đẹp nguy hiểm.
Bỗng nhiên, hắn cựa mình, một cơn ác mộng nào đó lướt qua. Hắn gầm gừ trong cổ họng, và trong vô thức, cánh tay nặng trĩu của hắn vung lên, đè thẳng lên mặt nàng.
Oanh Oanh giật nảy mình.
Cánh tay hắn nặng như chì, lớp vải lụa dày bịt kín mũi và miệng nàng. Nàng không thở được. Không khí lập tức bị rút cạn. Oanh Oanh hoảng hốt, cố đẩy cánh tay hắn ra, nhưng sức nặng của một nam nhân đang say ngủ, cộng thêm cơ bắp săn chắc của hắn, khiến nàng như bị một tảng đá đè lên.
Hơi nóng từ cơ thể hắn phả ra, mùi rượu, mùi mồ hôi nam tính, và mùi của chính nàng quyện lại, tạo thành một cái lồng vô hình giam giữ nàng. Nàng bắt đầu vùng vẫy, nhưng vô ích.
Trong một khoảnh khắc kinh hoàng, nàng nghĩ: Lẽ nào mình sẽ chết ngạt dưới tay hắn, ngay trong giấc ngủ của hắn sao?
Nỗi sợ hãi dâng lên tột độ, nàng dùng hết sức bình sinh, cào cấu vào bắp tay hắn. Cuối cùng, nàng cũng lách được khuôn mặt mình ra khỏi cái bẫy chết người đó, thở hổn hển, ho sặc sụa.
Nàng ngồi bật dậy, nhìn hắn. Hắn vẫn ngủ say, không hề hay biết mình vừa suýt nữa giết chết người tình. Oanh Oanh nhìn hắn, nước mắt ứa ra. Nỗi sợ hãi, sự tủi thân, và cả một chút… oán trách. [2418, 2428] Nàng là gì của hắn, để hắn có thể vô tình đoạt mạng như vậy?

Bình luận (0)

Để lại bình luận