Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Canh Bạc Lật Ngửa
Từ Lễ Khanh không phải đợi lâu. Chỉ vài ngày sau khi hắn vung tiền mua một tòa kỹ viện chỉ để nghe một khúc nhạc, một tấm thiệp mời nạm vàng đã được gửi đến. Người mời: Nhị hoàng tử.
“Con cá đã cắn câu rồi,” hắn nhếch mép, nói với Phúc Tài.
Hắn đến điểm hẹn, một quán trà thanh lịch, nhưng không khí lại căng thẳng. Hắn bước vào phòng bao. Người ngồi trong đó quay lưng lại, ngắm nhìn một bức tranh.
“Thảo dân Từ Lễ Khanh,” hắn cúi đầu, “tham kiến Nhị hoàng tử.”
Người đó từ từ quay lại.
Không phải. Đó không phải là gã Nhị hoàng tử ngạo mạn hắn từng gặp.
Đó là gã sát thủ mặc đồ đen. Là kẻ đã bị hắn nhốt trong hầm ngầm ở Từ phủ.
Tim Từ Lễ Khanh đập lỡ một nhịp, nhưng nét mặt vẫn bình thản.
Gã đàn ông mỉm cười, một nụ cười không có chút hơi ấm. “Từ công tử,” giọng nói quen thuộc đến rợn người, “ngươi nhầm rồi.” Hắn bước tới, ghé sát vào tai Từ Lễ Khanh. “Ta xếp thứ ba.”
Một cú lừa ngoạn mục. Kẻ hắn nhốt dưới hầm, kẻ hắn tưởng là sát thủ của Tứ hoàng tử, lại chính là Tam hoàng tử. Hắn đã tự tay bắt nhốt con rắn độc mà hắn muốn tìm.
“Vậy… Tam hoàng tử,” Từ Lễ Khanh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, “Hôm nay gọi thảo dân đến, có gì chỉ giáo?”
Tam hoàng tử không vòng vo. Hắn ngồi xuống, rót trà. “Ngươi đến kinh thành, không phải để làm ăn.”
“Thương nhân như thảo dân, chỉ biết đến tiền.”
“Đừng diễn nữa.” Tam hoàng tử đặt mạnh chén trà xuống. “Ngươi vung tiền như rác, đó là mồi câu. Ngươi đang tìm đồng minh.”
“Hoàng tử nói gì, thảo dân không hiểu.”
Tam hoàng tử cười lạnh. “Ta có một con đường,” hắn nói, gằn từng chữ, “trở thành Hoàng thương. Ngươi có muốn không?”
Trở thành thương nhân của hoàng gia. Đó là một đặc ân không tưởng.
Thấy Từ Lễ Khanh im lặng, Tam hoàng tử đứng dậy, đi vòng quanh hắn. “Từ lão gia vừa mất trong một trận hỏa hoạn… thật đáng tiếc.”
Da gà Oanh Oanh nổi lên. Đó là một lời đe dọa. Hắn biết. Hắn biết hết mọi chuyện.
“Dĩ nhiên,” Tam hoàng tử dừng lại, nhìn thẳng vào mắt hắn, “Ta đang nói đến… triều đại của ta.”
Hắn phơi bày tham vọng của mình. Tham gia, hoặc chết.
Từ Lễ Khanh đứng trước một canh bạc. Nếu chấp nhận ngay, hắn sẽ bị kẻ này nắm đằng chuôi. Hắn cần phải có giá trị hơn là một túi tiền.
Hắn cúi đầu thật sâu. “Tam hoàng tử quá khen. Thảo dân tài hèn sức mọn, không dám trèo cao.”
Hắn đã từ chối.
Tam hoàng tử nhìn hắn một lúc lâu, rồi bật cười. “Thú vị. Ngươi là kẻ đầu tiên dám từ chối ta.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận