Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chiến Tranh Lạnh Và Cơn Ghen Im Lặng
Tiếng rên rỉ ái ân và tiếng da thịt va chạm đêm qua quá lớn. [2507-2508] Sáng hôm sau, Oanh Oanh tỉnh dậy, toàn thân ê ẩm. Nàng xấu hổ muốn chết. Tam di nương ở viện bên cạnh, chắc chắn đã nghe thấy tất cả.
Nàng sẽ bị coi là loại nữ nhân gì đây? Một dâm phụ không biết liêm sỉ, thông dâm với con chồng ngay trong thời kỳ đại tang?
Nàng quyết định giận dỗi.
Tối đó, Từ Lễ Khanh lại đến, vẫn mệt mỏi sau một ngày đấu trí bên ngoài. Hắn lên giường, quen tay định kéo nàng vào lòng.
Oanh Oanh đẩy hắn ra. Nàng quay lưng lại, kéo chăn trùm kín đầu.
Từ Lễ Khanh nhíu mày. “Lại giở trò gì nữa?”
Nàng im lặng, chỉ có tiếng thút thít.
“Ta hỏi nàng!” Hắn mất kiên nhẫn.
Oanh Oanh bật khóc, xoay người lại, đấm vào ngực hắn. “Ai bảo chàng đêm qua làm ồn như vậy! Tam di nương nghe thấy hết rồi! Thiếp còn mặt mũi nào nhìn ai nữa!”
Từ Lễ Khanh ngẩn người. Hắn tưởng chuyện gì to tát. Hắn bật cười.
“Chàng còn cười?” Nàng càng tức.
“Ta ngủ với nữ nhân của ta, liên quan gì đến bà ta?” Hắn kéo nàng lại.
“Ta không phải…” Nàng định nói ‘ta không phải nữ nhân của chàng’, nhưng lời nói bị chặn lại.
Khoan đã.
Ý nghĩ này làm hắn khựng lại. Nàng ghen. Nàng không ghen với Tam di nương, nàng ghen vì hắn làm nàng mất mặt. Nhưng sâu xa hơn, nàng quan tâm đến danh phận.
Hắn chợt nhớ đến lời của Đại phu nhân. Cưới vợ.
Hắn nhìn nữ nhân đang nức nở trong lòng mình. Nếu hắn cưới một chính thê, cái nhà này sẽ loạn thành cái gì? Nàng ghen tuông như vậy. Nàng sẽ làm loạn lên mất.
Mà hắn thì đã hứa… “sẽ đối xử tốt với nàng”.
Từ Lễ Khanh đột nhiên thấy đau đầu. Nữ nhân là thứ phiền phức nhất trên đời.
Hắn quyết định phải “dạy dỗ” lại nàng. Hắn không thể để nàng leo lên đầu mình ngồi. Hắn lạnh lùng đẩy nàng ra, đứng dậy mặc áo.
“Nàng thích giận dỗi lắm phải không? Được, cứ ở đó mà giận.”
Hắn quay lưng bỏ đi, để lại Oanh Oanh sững sờ, không hiểu mình vừa làm sai điều gì.
Ba ngày liên tiếp, hắn không hề đến. Oanh Oanh từ tức giận chuyển sang hoảng sợ. Hắn thực sự chán nàng rồi sao? Nàng đã sai thật rồi sao?
Ngày thứ tư, Từ Lễ Khanh ngồi trong thư phòng, bực bội. Đáng lẽ nàng phải đến xin lỗi hắn mới phải. Hắn đang đợi.
Đúng lúc đó, Phúc Tài bước vào. “Thiếu gia, Tam hoàng tử vừa cho người mang đến một giỏ quả Tây Vực hiếm có, nói là Quý phi ban thưởng.”
Từ Lễ Khanh nhìn giỏ quả mọng nước. Hắn không thích ăn đồ ngọt.
Nhưng… có người thích.
Hắn thở dài. Nam nhân đại lượng, không nên so đo với nữ tử. Hắn cầm lấy giỏ quả. “Đi, đến viện Oanh nương.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận