Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Quả Mọng, Dâm Dịch, Và Màn Khai Vị Của Bờ Môi
Ba ngày. Ba ngày trời Từ Lễ Khanh không bén mảng đến phòng nàng. Ba ngày Oanh Oanh sống trong sự dày vò, vừa tức giận vì nỗi nhục nhã bị Đông Tình bắt gặp, vừa sợ hãi tột độ rằng hắn thực sự nghe lời Đại phu nhân, đi tìm một vị hôn thê mới. [2536, 2562]
Khi hắn cuối cùng cũng xuất hiện, mang theo mùi rượu nhàn nhạt và một giỏ quả lạ mọng nước từ Tây Vực, [2551, 2552] Oanh Oanh đã quyết định sẽ “chiến tranh lạnh”. Nàng quay lưng lại, giả vờ thêu thùa, bộ dạng hờn dỗi như một con mèo nhỏ bị giành mất cá.
Từ Lễ Khanh bật cười. Hắn biết thừa con mèo này đang xù lông vì cái gì. Hắn ngồi xuống sau lưng nàng, vòng tay ôm lấy vòng eo con kiến, vùi mặt vào gáy nàng hít hà.
“Vẫn còn giận?” Hắn thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào tai nàng.
Oanh Oanh vặn vẹo, cố thoát ra: “Ai thèm giận chàng. Chàng đi mà lo chuyện thành thân đi!”
“Thành thân?”
“Thứ gì?”
Cả hai cùng ngẩn ra, nhận ra mình đang nói về hai chuyện khác nhau.
Oanh Oanh quay phắt lại: “Chàng… chàng muốn cưới vợ?”
Từ Lễ Khanh nhíu mày, lúc này mới hiểu. Hắn cười, nụ cười đầy xảo quyệt. “Ta mà cưới vợ, thì lấy ai bâyChờ nàng?” Hắn bóp nhẹ mông nàng. “Hay nàng ghen? Nàng muốn làm chính thê của ta?”
“Ta không…” Oanh Oanh đỏ bừng mặt.
Hắn không để nàng nói hết, nhét một quả mọng màu đỏ thẫm vào miệng nàng. Vị chua ngọt lập tức lan tỏa.
“Còn cái này,” hắn xấu xa thì thầm, “ta nghe nói nha hoàn của nàng thấy được? Nàng tức giận vì ta dùng nó, hay vì bị người khác thấy?”
“Chàng!” Oanh Oanh xấu hổ, đánh vào ngực hắn.
Hắn cười ha hả, bắt lấy tay nàng. “Thôi được rồi, để ta bồi thường.”
Hắn bế nàng đặt lên giường, kéo tụt chiếc quần lụa của nàng xuống. Đóa hoa nhỏ xinh đẹp, sau mấy ngày không được tưới tắm, vẫn ươn ướt một cách đáng thương.
“Ta không muốn!” Nàng kháng cự yếu ớt.
“Yên tâm, ta không dùng ‘thứ đó’,” hắn thì thầm, “Ta dùng… cái này.”
Hắn cầm một quả mọng khác, ấn nhẹ lên cửa huyệt đang khép hờ của nàng. Quả mọng lạnh lẽo, tương phản hoàn toàn với nơi nóng hổi của nàng, khiến Oanh Oanh rùng mình, hai chân bất giác kẹp lại.
“Nào, ngoan,” hắn dỗ dành, “Kẹp nó đi.”
Oanh Oanh, quen với việc phục tùng hắn trên giường, vô thức siết chặt cơ thịt. Bốp! Quả mọng mềm bị nghiền nát. Nước quả màu đỏ tươi, đặc quánh, hòa lẫn với dâm dịch trong suốt của nàng, chảy dọc xuống khe mông.
Cảnh tượng vừa dâm mỹ vừa kích thích.
“Chảy nhiều quá,” Từ Lễ Khanh thì thầm, mắt tối sầm lại. Hắn cúi đầu xuống, đưa lưỡi ra, liếm nhẹ một cái.
Oanh Oanh hét lên một tiếng. “Không! Đừng… bẩn…”
Nàng cố che lại, nhưng hắn đã giữ chặt hai đùi nàng. “Bẩn?” Hắn cười khẩy. “Ta muốn nếm thử, xem nước quả, hay là dâm thủy của nàng ngọt hơn.” [2583, 2590]
Hắn không chỉ liếm, hắn bắt đầu mút. Hắn dùng đầu lưỡi nóng rực, khéo léo khuấy đảo, tìm kiếm từng giọt nước quả, từng giọt mật hoa. Hắn mút lấy hạt nhân đang sưng lên của nàng, day day nó bằng lưỡi.
Oanh Oanh chưa bao giờ trải qua chuyện này. Sự sỉ nhục ban đầu nhanh chóng biến thành một cơn khoái cảm cuồng loạn. Nàng cong người lên như một con tôm, ngón chân co quắp lại, miệng chỉ biết rên rỉ những âm thanh vỡ vụn.
Hắn lại nhét thêm một quả nữa vào, dùng ngón tay đẩy sâu vào, rồi lại ra lệnh: “Kẹp!”
Nước lại túa ra. Hắn lại cúi xuống, lần này hắn hút mạnh bạo hơn, vừa hút vừa dùng ngón tay cắm vào rút ra bên trong, chơi đùa với những mảnh vỏ quả còn sót lại.
“A… a… Đại thiếu gia… đừng… sướng quá…”
Nàng sắp chịu không nổi, sắp đến đỉnh…

Bình luận (0)

Để lại bình luận