Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Bão Bị Cắt Ngang
Tiếng rên rỉ của Oanh Oanh ngày càng cao, càng mất kiểm soát. Cơ thể nàng uốn éo dưới miệng lưỡi của hắn, đóa hoa nhỏ co giật liên hồi, chuẩn bị phun ra dòng triều ái ân. Hắn biết nàng sắp đến, bèn tăng tốc, vừa mút mạnh hạt nhân, vừa dùng ngón tay đâm sâu vào vách thịt, mô phỏng nhịp điệu của một cuộc giao hoan thực sự.
“Ư… ưm… AAAAA!”
Nàng thét lên, dòng nước nóng bỏng phun ra, trộn lẫn với nước quả, bắn thẳng vào miệng Từ Lễ Khanh. Hắn nuốt ực một tiếng, ngẩng lên, khóe miệng còn dính chút đỏ thẫm, vẻ mặt thỏa mãn như một con mãnh thú vừa được nếm máu.
Oanh Oanh thở hổn hển, cả người mềm nhũn, co giật trong cơn cực khoái.
Đúng lúc đó.
RẦM! RẦM! RẦM!
Tiếng đập cửa thô bạo vang lên.
“Bát di nương! Mở cửa ra!” Giọng Tam di nương lanh lảnh vang lên. “Có người thấy nam nhân lẻn vào phòng ngươi! Mở cửa ra cho ta!”
Oanh Oanh cứng đờ. Cơn khoái cảm lập tức bị dập tắt, thay bằng nỗi sợ hãi tột độ. Nàng nhìn Từ Lễ Khanh, mặt cắt không còn giọt máu.
“Đại thiếu gia… làm sao bây giờ…”
Từ Lễ Khanh, ngược lại, bình thản đến đáng sợ. Hắn đưa ngón tay còn dính đầy nước của nàng lên miệng liếm sạch, rồi cúi xuống, hôn lên đôi môi đang run rẩy của nàng. [2604, 2606]
“Sợ cái gì.” Hắn nói, giọng vẫn còn ngái ngủ vì dục vọng. “Kịch hay còn chưa bắt đầu.”
RẦM! Cánh cửa bị phá tung.
Tam di nương dẫn theo một đám gia nhân hùng hổ xông vào. “Bát di nương! Tên gian phu đâu…!”
Giọng bà ta tắc nghẹn.
Cảnh tượng trước mắt khiến tất cả mọi người hóa đá.
Oanh Oanh đang ngồi trên ghế, y phục xộc xệch, môi sưng mọng, mắt ướt át, khuôn mặt đỏ bừng vì hoan lạc chưa tan. Và nam nhân đang ngồi đối diện, thản nhiên lau tay, không phải ai khác, chính là chủ nhân của cái nhà này – Từ Lễ Khanh.
Không khí đặc quánh lại. Tam di nương lắp bắp: “Đại… Đại thiếu gia… sao… sao ngài lại ở đây?”
Nàng ta biết mình xong rồi. Bắt gian mà bắt trúng chủ nhân, đây là tội chết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận