Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Tuyên Bố Động Trời
Từ Lễ Khanh liếc nhìn Tam di nương, ánh mắt lạnh như dao. Hắn không trả lời bà ta. Hắn thong thả đứng dậy, kéo Oanh Oanh đang run rẩy đứng nép sau lưng mình.
Hắn nhìn đám gia nhân đang sợ hãi cúi gằm mặt, cất giọng, từng chữ rõ ràng, đanh thép:
“Ngẩng hết đầu lên.”
Đám đông run rẩy tuân lệnh.
“Nhìn cho kỹ,” hắn kéo Oanh Oanh ra trước mặt, đặt tay lên eo nàng một cách đầy chiếm hữu, “Đây không phải Bát di nương.”
Tất cả mọi người ngơ ngác.
“Bát di nương của Từ lão gia,” Từ Lễ Khanh nói, giọng không một chút cảm xúc, “đã chết cháy trong trận hỏa hoạn ở Giang Nam rồi.”
Oanh Oanh sững sờ, nàng ngước nhìn hắn. Hắn đang nói gì vậy?
Hắn siết nhẹ eo nàng, nhìn thẳng vào đám đông: “Đây là phu nhân của ta, là Thiếu phu nhân của Từ phủ. Các ngươi còn không mau hành lễ?”
Im lặng. Một sự im lặng chết chóc.
Một tên gia nhân run rẩy, quỳ sụp xuống: “Tham kiến… Thiếu phu nhân!”
Những người khác như bừng tỉnh, đồng loạt quỳ lạy. “Tham kiến Thiếu phu nhân!”
Tam di nương mặt xám như tro, cũng khuỵu gối xuống.
“Tốt,” Từ Lễ Khanh gật đầu. “Cút hết ra ngoài.”
Đám người vội vã lui ra như được đại xá. Tịch Mai là người cuối cùng, nàng run rẩy đóng cửa lại, mặt vẫn còn thất thần.
Trong phòng, Oanh Oanh vẫn chưa hoàn hồn. “Chàng… chàng nói vậy là có ý gì?” [2633, 2635]
Từ Lễ Khanh quay lại, dục vọng trong mắt hắn lại bùng lên. Vừa rồi, màn kịch quyền lực đó khiến hắn hưng phấn tột độ.
“Ý gì à?” Hắn cười, đẩy nàng ngã xuống giường. “Ý là… ta vẫn chưa xong.”
Hắn kéo tay nàng đặt lên cự long đang gầm thét trong quần. “Nàng nói xem, một ‘Thiếu phu nhân’ thì nên phục vụ phu quân mình thế nào?”
Oanh Oanh còn đang mơ màng, tay đã bị hắn dắt đi, vuốt ve lên xuống vật cứng rắn nóng bỏng. “Ta…”
Hắn không muốn nghe. Hắn kéo nàng lên, bắt nàng quỳ xuống. “Dùng cái miệng vừa nếm mật của nàng, ‘chào’ phu quân của nàng đi.”
Nàng còn chưa kịp làm, tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này là Phúc Tài: “Thiếu gia, Đại phu nhân cho gọi ngài.”
Từ Lễ Khanh gầm lên một tiếng bực bội. Hắn nhìn Oanh Oanh đang quỳ dưới chân, rồi nhìn ra cửa. Hắn quyết định rất nhanh. Hắn kéo Oanh Oanh đứng dậy, đẩy nàng nằm ngửa ra giường, tự mình cởi phắt đai lưng.
“Nhanh thôi. Không thể để mẫu thân đợi,” hắn nói, và đâm thẳng vào nàng.
Hắn thao nàng một cách vội vã nhưng mãnh liệt, như thể trút giận vì bị phá đám. Hắn thúc sâu, cắm mạnh, làm nàng rên rỉ không thành tiếng. Nửa canh giờ sau, hắn gầm lên, bắn sâu vào trong nàng.
Hắn thản nhiên rút ra, mặc lại y phục, để lại Oanh Oanh trần trụi, ướt đẫm nằm trên giường, rồi mới ung dung đi gặp Đại phu nhân, trên người vẫn còn vương mùi ái ân nồng nặc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận