Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuộc Săn Mồi Của Lũ Mãnh Thú
Sự xuất hiện của Tứ hoàng tử khiến không khí lập tức đóng băng. Từ Lễ Khanh hiểu ra, đây không phải là một bữa tiệc thông thường. Đây là một cái bẫy, một cuộc đọ sức của các thế lực.
Từ Lễ Phong ngồi vào ghế chủ tọa, ánh mắt hắn quét qua Từ Lễ Khanh, không thèm che giấu sự thù hận.
“Anh trai,” hắn cố tình gọi, giọng kéo dài đầy châm chọc, “Nghe nói anh mới lo xong hậu sự cho ‘cha’ chúng ta? Thật là hiếu thảo.”
Hắn đang khiêu khích. Hắn đang nhắc nhở mọi người về thân phận thấp hèn của Từ Lễ Khanh, và về cái chết mờ ám của Từ lão gia.
Từ Lễ Khanh chỉ cúi đầu uống trà, không đáp. Hắn càng im lặng, Từ Lễ Phong càng tức tối. Hắn muốn thấy kẻ thù của mình quỳ lạy, van xin.
Hắn liếc nhìn Oanh Oanh, người đang cúi đầu sợ hãi. Một ý nghĩ độc ác nảy ra. Hắn vẫy tay gọi tên thị vệ, thì thầm vài câu.
Một lúc sau, một nha hoàn đến bên tai Oanh Oanh, nói nhỏ: “Phu nhân, Từ thiếu gia nói ngài ra xe ngựa chờ trước, ngài ấy có việc đi ngay.”
Oanh Oanh không nghi ngờ, nàng chào mọi người rồi theo nha hoàn đi ra. Nàng vừa bước ra khỏi cổng chính của Triệu phủ, một tấm vải ập xuống đầu nàng. Nàng bị đánh ngất.
Từ Lễ Phong cười khẩy, đứng dậy cáo từ, ánh mắt hắn nhìn Từ Lễ Khanh đầy ẩn ý.
Từ Lễ Khanh lập tức cảm thấy bất an. Hắn sai Phúc Tài đi tìm, và tin báo về: “Phu nhân… mất tích rồi!”
Trong phủ Tứ hoàng tử.
Oanh Oanh bị dội nước lạnh tỉnh dậy. Nàng thấy mình đang ở trong một căn phòng xa lạ. Và Từ Lễ Phong đang ngồi đó, nhìn nàng chằm chằm.
“Tứ… Tứ hoàng tử…”
“Ha!” Hắn đứng dậy, bước tới, bóp cằm nàng. “Ta nên gọi ngươi là gì nhỉ? Bát di nương? Hay là… chị dâu?”
Oanh Oanh cứng người. Hắn… hắn nhận ra nàng!
“Thật không ngờ,” hắn cười lên khoái trá, “Con vợ mới cưới của nó lại chính là con đĩ của cha ta! Tuyệt vời! Ta đã luôn tự hỏi, rốt cuộc cái lồn của ngươi có vị gì, mà khiến cả cha ta lẫn thằng anh trai đạo mạo của ta đều mê mẩn. Hôm nay, ta phải nếm thử!”
“Không!” Nàng hét lên.
Hắn tát nàng một cái cháy má. “Ngoan ngoãn đi tắm rửa cho sạch sẽ,” hắn ra lệnh cho đám nha hoàn, “Tắm bằng sữa dê, xông hương cho kỹ. Ta muốn nàng phải thật thơm.”
Hắn cầm lấy chiếc yếm lụa mà Oanh Oanh vừa bị lột ra, đưa lên mũi hít hà. “Thơm thật.” Hắn cười. “Mang cái này đến Từ phủ. Bảo với ‘anh trai’ ta, tối nay ta sẽ ‘thay’ hắn yêu thương chị dâu thật tốt.”
Khi Oanh Oanh, mình mẩy mềm nhũn vì bị chuốc thuốc, chỉ khoác một tấm lụa mỏng tang bị đưa lên giường, Từ Lễ Phong không kìm được sự hưng phấn. Hắn xé toạc tấm lụa…
Cốc cốc!
“Hoàng tử!” Tên thị vệ vội vã báo, “Nhị hoàng tử đến!” [2697, 2700]
“Thằng chó đó đến làm gì?” Từ Lễ Phong tức giận, kéo áo choàng lại.
Nhị hoàng tử xông thẳng vào sảnh, không thèm chào hỏi. “Triệu Tấn! Giao người ra đây!” [2701, 2702]
“Người nào?”
“Nữ nhân của Từ Lễ Khanh! Ngươi dám bắt cóc người của ta?”
Từ Lễ Phong cười gằn. “Người của ngươi? Nó là chó của ngươi từ bao giờ?”
“Nó dâng tiền cho ta, nó là người của ta! Giao người ra, nếu không đừng trách!”
Hai vị hoàng tử, một kẻ ngốc ngạo mạn, một kẻ lưu manh mới nổi, bắt đầu chửi bới nhau như hai kẻ hàng tôm hàng cá ngoài chợ. [2708, 2710] Chúng không hề biết, trong lúc chúng đang mải mê tranh giành “con cừu” Từ Lễ Khanh, con rắn độc Tam hoàng tử đã lặng lẽ hành động.
Trong khi hai hoàng tử và thị vệ của họ lao vào đánh nhau túi bụi ở tiền sảnh, người của Tam hoàng tử đã lẻn vào hậu viện, bế Oanh Oanh đang mê man vì thuốc, và biến mất vào màn đêm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận