Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Xe Ngựa Đêm, Mưu Đồ Của Hoàng Tử Và Sự Gặp Gỡ Bất Ngờ
Trên chiếc xe ngựa phi nước đại về phủ Tam hoàng tử, không khí đặc quánh lại. Oanh Oanh nằm co quắp trên sàn xe, tấm thân ngọc ngà nóng như lửa đốt. Thứ xuân dược của Từ Lễ Phong vô cùng bá đạo, nó không chỉ khơi dậy dục vọng, nó thiêu đốt lý trí. Nàng cảm thấy hàng ngàn con kiến đang bò lúc nhúc dưới da, ngứa ngáy, bức bối, một dòng nước ấm nóng không ngừng rỉ ra từ hoa huyệt, làm ướt đẫm cả lớp lụa mỏng. [2713, 2750] Nàng rên rỉ, tiếng rên vỡ vụn, dâm đãng đến mức chính nàng cũng phải xấu hổ.
Ngồi đối diện nàng là Tam hoàng tử. Hắn vẫn mặc bộ đồ đen, mặt lạnh như tiền. Nhưng Oanh Oanh, trong cơn mê man, đã nhận ra hắn. Chính là hắn! Gã sát thủ đã kề dao vào cổ nàng, đã uy hiếp nàng trong chính căn phòng của nàng!
“A…” Nàng hoảng loạn hét lên, cố lùi về phía sau, nhưng cơ thể mềm nhũn không nghe lời.
“Im lặng.” Hắn gằn giọng, con dao găm lại một lần nữa kề sát cổ nàng.
Nhưng khi ánh mắt hắn lướt qua thân thể đang uốn éo, qua đôi gò bồng đảo căng tròn đang phập phồng dưới lớp lụa ướt, qua vũng nước ái ân đã loang lổ trên sàn xe, Oanh Oanh thấy rõ yết hầu hắn chuyển động. Hắn cũng đang phải kiềm chế.
“Ngươi… ngươi muốn làm gì… tha cho ta…” Nàng khóc nấc.
“Còn la hét,” hắn đe dọa, giọng khàn đi, “Ta sẽ giết ngươi ngay tại đây.”
Oanh Oanh sợ hãi câm nín, chỉ còn lại tiếng thở dốc và những cơn co giật vô thức của cơ thể đang đòi hỏi.
Xe ngựa dừng lại. Hắn bế xốc nàng lên, quăng vào một căn phòng trong hậu viện, rồi lập tức cho người đi báo Từ Lễ Khanh.
Khi Từ Lễ Khanh lao đến, hắn không còn vẻ bình tĩnh thường ngày. “Nàng đâu?”
“Đừng vội,” Tam hoàng tử thản nhiên thưởng trà, “Phu nhân của ngươi trúng dược hơi nặng. Ta đã cho người gọi y nữ đến xem.” Hắn nhấp một ngụm, “À phải, là Trần trắc phi của ta, ngươi hẳn là biết.”
Trần Tiểu Thư!
Từ Lễ Khanh sững sờ. Nàng ta… đã trở thành trắc phi của Tam hoàng tử? Hắn hiểu ra, ván cờ này còn phức tạp hơn hắn tưởng. Hắn không nói thêm, cúi đầu thật sâu: “Đa tạ điện hạ ra tay tương cứu.”
“Không cần,” Tam hoàng tử cười nhạt. “Chúng ta là người một thuyền.”
Trên đường về, Oanh Oanh đã tỉnh táo hơn một chút sau khi được châm cứu, nhưng thuốc vẫn chưa tan hết. Nàng mệt mỏi tựa vào lòng Từ Lễ Khanh, cả người vẫn nóng rực và dính nhớp. [2740, 2750]
“Khó chịu…” Nàng rên rỉ, cọ mặt vào ngực hắn.
Hơi thở nóng hổi của nàng phả qua lớp vải, khiến Từ Lễ Khanh cứng người. Hắn cúi xuống, giọng khàn đặc: “Khó chịu ở đâu? Ở đây à?” Hắn bắt lấy tay nàng, đặt lên cự long đã bắt đầu ngóc đầu dậy của hắn. “Nàng sờ xem, nó có thể giúp nàng.”
“Không!” Oanh Oanh giật tay lại, mặt đỏ bừng. “Chúng ta đang trên xe ngựa!”
“Trên xe thì sao?” Hắn cười, bàn tay bắt đầu luồn vào vạt áo nàng, “Chỉ cần nàng không kêu lớn, sẽ không ai biết.”
“Không… thiếp chỉ muốn tắm…” Nàng van xin.
Hắn dừng lại, có chút tiếc nuối, nhưng cũng không ép. Hắn ôm nàng chặt hơn: “Được rồi. Về nhà, ta tắm cho nàng.”
Oanh Oanh rúc vào lòng hắn, nỗi sợ hãi qua đi, nàng chợt nhớ ra: “Trần tiểu thư… nàng ấy nói… Tứ hoàng tử vẫn còn sống. Người bị chém đầu ở Giang Nam… là giả.”
Từ Lễ Khanh im lặng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận