Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Ghen Đêm Say, Lời Thề Độc Chiếm
“Đã lỡ đến rồi,” Nhị hoàng tử nghiến răng, “Không lẽ về tay không?” Hắn gọi tú bà: “Mang rượu ngon nhất, và những cô nương ‘sạch sẽ’ nhất của các ngươi lên đây!”
Từ Lễ Khanh biết, mồi đã cắn câu. Hắn bắt đầu diễn.
“Hoàng tử,” hắn rót rượu, “Thảo dân nghe nói, hôm đó ngài vì muốn cứu phu nhân của thảo dân… mà mới cùng Tứ hoàng tử xô xát?”
Nhắc đến Tứ hoàng tử, Nhị hoàng tử lại đập bàn. “Thằng khốn đó! Nó dám cướp người của ta! Nó tưởng nó là hoàng tử thì hay lắm sao? Ta…”
“Thảo dân thực sự đội ơn ngài.” Từ Lễ Khanh chắp tay, “Kẻ thù của ngài, chính là kẻ thù của thảo dân.”
Hai người đàn ông, một kẻ ngốc thật, một kẻ giả ngu, nhanh chóng tìm thấy “kẻ thù chung”. Họ uống rượu, mắng chửi Tứ hoàng tử, và bên cạnh là năm, sáu nữ tử yểu điệu không ngừng chuốc rượu, mơn trớn. [2805, 2806]
Từ Lễ Khanh không hề đụng vào các cô gái, nhưng hắn không thể ngăn các nàng ta dựa dẫm, cọ xát.
Khi hắn lảo đảo về phủ, trên người đã vương đầy mùi son phấn rẻ tiền.
Oanh Oanh đang đợi hắn. Nàng ngửi thấy mùi hương hỗn tạp trên người hắn – không chỉ một, mà là rất nhiều mùi nữ nhân khác nhau. [2808, 2809]
Sự ghen tuông bùng lên. Nàng đã quên mất mình chỉ là một “thiếu phu nhân” giả mạo.
“Chàng… đi đâu về?” Nàng run run hỏi.
“Đi… bàn chuyện.” Hắn say, ngã thẳng lên giường.
“Bàn chuyện ở kỹ viện?” Nàng kéo hắn dậy, nước mắt ứa ra. “Bàn chuyện trên giường của bọn họ sao?” [2810, 2816]
Từ Lễ Khanh bị tra tấn cả đêm, về nhà còn bị làm phiền, hắn gắt lên: “Nàng ồn ào cái gì? Ta mệt!”
“Chàng chê ta ồn ào? Chàng đi tìm bọn họ đi!” Oanh Oanh khóc nấc lên, “Chàng nói chàng yêu thương thiếp nhất… Chàng lừa gạt thiếp!”
Từ Lễ Khanh bị tiếng khóc của nàng làm cho đau đầu. Hắn kéo nàng lại, thô bạo hôn lên môi nàng, rồi mệt mỏi gục xuống. Hắn kéo tay nàng, đặt xuống hạ bộ mềm oặt của mình.
“Thấy chưa?” hắn lẩm bẩm, “Uống say thế này… không cứng nổi. Làm sao ngủ với ai được?”
Oanh Oanh sững sờ, nín khóc.
Hắn ôm chặt nàng, vùi mặt vào ngực nàng. “Ngoan… đừng khóc. Con cặc này… nó chỉ muốn nàng thôi… Ngủ đi.”
Dù biết đó là lời dỗ dành, trái tim Oanh Oanh vẫn tan chảy.
Sáng hôm sau. Hắn tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ. Oanh Oanh đang nhìn hắn chằm chằm, mắt sưng húp.
“Chàng… chàng còn nhớ đêm qua chàng nói gì không?”
Từ Lễ Khanh nhìn nàng. Hắn nhớ, nhưng hắn muốn trêu nàng. Hắn giả vờ ngơ ngác: “Nói gì cơ?”
Mặt Oanh Oanh tái đi. Nàng tức giận, quay phắt đi: “Không có gì! Chàng đi mà cưới mấy cô nương kỹ viện về đi!” [2833, 2834]
Đúng lúc nàng quay đi, cự long của hắn sau một đêm nghỉ ngơi đã thức giấc, cọ thẳng vào mông nàng.
“A!” Nàng giật mình.
“Thật sao?” Hắn cười, giọng khàn đặc, ôm nàng từ phía sau. “Ta lại nhớ… có người nào đó khóc lóc, nói rằng con cặc này chỉ được phép cắm vào một mình nàng ta thôi?”
“Thiếp… thiếp không có!” Nàng xấu hổ, giãy giụa.
“Không có?” Hắn cắn vào vành tai nàng, tay luồn xuống dưới, cách một lớp lụa mỏng, vuốt ve nơi đã ướt đẫm. “Vậy bây giờ nó cứng vì ai đây?”
Hắn lật nàng lại, đè xuống giường. “Để ta xem, ‘vật độc quyền’ của nàng, có nhớ ‘chủ nhân’ của nó không…”
Hắn xé toạc y phục ngủ của nàng, bắt đầu một trận mây mưa cuồng nhiệt buổi sáng sớm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận