Chương 1

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Gã Hàng Xóm Đỏ Mặt
Cái shop hàng xén online của Điền Điềm dạo này làm ăn cũng mát tay, đơn đót bắt đầu về đều đều. Khách chốt đơn ầm ầm, hàng hoá nhập về bắt đầu không có chỗ chứa. Tính đi tính lại, cô quyết định phải tìm một nơi rộng hơn.
Cô chốt đơn ngay một căn hộ hai phòng ngủ ở khu chung cư mới. Một phòng để ngủ, một phòng để biến thành cái kho chứa hàng, quá hoàn hảo.
Căn hộ mới này nằm ở mé Đông thành phố. Hàng xóm đối diện là một bà dì cực kỳ sởi lởi, tốt bụng, chính là kiểu “hàng xóm quốc dân” mà người ta hay nói. Nghe Điền Điềm kể mình chỉ có một thân một mình lên đây lập nghiệp, dì ấy thương tình, ngay ngày đầu tiên cô dọn đến đã réo rắt mời cô qua nhà dùng bữa tối.
Tối hôm đó, Điền Điềm xách theo một túi bánh quy bơ nhỏ do chính tay cô vừa nướng, gõ cửa nhà đối diện. Món quà mọn gọi là ra mắt.
Cô đứng chờ. Mười giây. Hai mươi giây.
Tại cái thời điểm mà Điền Điềm nghĩ hay là nhà dì có việc bận, chuẩn bị gõ thêm lần nữa, thì cánh cửa đột ngột bật mở.
Đứng sừng sững trước mặt cô là một gã đàn ông cao lêu nghêu. Gã này cao thật sự, cô phải ngước mỏi cả cổ mới thấy được mặt. Và ngay khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, mặt gã đàn ông đó đỏ bừng lên như gấc chín.
Điền Điềm ngớ cả người. Cô cho rằng mình gõ nhầm cửa, vô thức lùi lại một bước, ngẩng đầu kiểm tra lại số phòng.
“Xin hỏi…”
“Xin chào.”
Cả hai người đồng thời mở miệng. Gã đàn ông trong phòng lập tức dời ánh mắt đi chỗ khác, rõ ràng là không dám nhìn thẳng vào mặt cô.
“A, Điềm Điềm tới rồi đấy à!” May quá, một giọng nói quen thuộc vang lên. Dì chủ nhà từ trong bếp vội vàng chạy ra.
“Mau mau, vào đây ngồi chơi con.” Dì Chu nắm lấy tay Điền Điềm kéo tuột vào nhà.
Điền Điềm vội vàng đưa túi bánh quy cho dì. Dì Chu cười ha hả nhận lấy, miệng thì nói con tới chơi là quý rồi, quà cáp gì mà bày vẽ. Nhưng khi nghe cô nói đây là bánh cô tự tay nướng, dì lại được dịp khen cô vừa xinh đẹp lại vừa khéo tay, giỏi giang.
Mà cái anh chàng cao kều lúc nãy thì đã bị cho ra rìa, lẳng lặng đứng nép vào một bên tường.
Dì Chu ấn Điền Điềm ngồi xuống sô pha. Lúc bà quay người định vào bếp chuẩn bị nốt bữa tối, bà mới sực nhớ ra sự tồn tại của cậu con trai mình.
“Ài, nhìn cái đầu óc này!” Bà vỗ vỗ trán, vội kéo Vi Dự đang đứng như trời trồng ra giới thiệu: “Điền Điềm, đây là con trai của dì, nó tên Vi Dự.”
Sau đó bà lại quay sang nói với Vi Dự: “Đây là Điềm Điềm, cô bé mới dọn tới thuê phòng đối diện nhà mình đấy.”
Điền Điềm lịch sự mỉm cười chào hỏi. Vi Dự cũng lúng búng cười lại với cô một cái, trông cực kỳ ngượng ngùng.
“Thôi, hai đứa ngồi đây xem TV ăn trái cây nhé, đợi cơm chín rồi dì kêu.” Dì Chu xua xua tay, lại tất tả chạy vào bếp.
Không gian lập tức chìm vào sự im lặng ngột ngạt.
Vi Dự vốn là một “trạch nam” chính hiệu, quanh năm suốt tháng ru rú trong phòng. Ngoài ba mẹ và tay biên tập thúc giục bản thảo, anh rất ít khi giao tiếp với người lạ. Giờ bị ép ngồi chung với một cô gái xinh đẹp thế này, anh xấu hổ đến mức chỉ biết đứng một bên, tay chân không biết để đâu cho phải.
Điền Điềm cũng thấy hơi ngượng. Cô liếc nhìn anh chàng trước mặt. Anh ta có vẻ còn thẹn thùng hơn cả cô.
“Vi Dự, anh… anh không ngồi à?” Cô đành phải chủ động mở lời.
Vi Dự lúc này mới giật mình nhớ ra mình là chủ nhà, phải tiếp đãi khách.
“A… cô, cô muốn ăn trái cây không?” Anh ngồi xuống mép sô pha, nhưng lại chọn cái góc xa Điền Điềm nhất có thể. [23, 24]
“Dạ không cần đâu.” Điền Điềm cười lắc đầu.
“Vậy… cô uống nước trái cây nhé?”
Anh vừa dứt lời, trong bếp đã vọng ra tiếng dì Chu: “Vi Dự, con lấy cho Điền Điềm ly nước trái cây đi.”
“Cô ngồi chờ một lát nhé, tôi đi lấy nước trái cây cho cô.” Lần này thì anh đã nhớ nghiêng người nhìn cô, cố gắng để không bị coi là thất lễ.
“Cảm ơn anh.”
Điền Điềm nhìn theo bóng lưng của Vi Dự. Cô đột nhiên phát hiện ra dáng đi của anh có chút luống cuống, có lẽ anh biết cô đang nhìn chằm chằm sau lưng nên mất tự nhiên.
Cô bất giác mỉm cười. Lần đầu tiên cô thấy một người đàn ông nào mà lại đáng yêu như vậy.
Vi Dự mang ra một ly nước nho ép đầy ú ụ, suýt nữa thì tràn cả ra ngoài. Anh còn cẩn thận bưng thêm một khay đồ ăn vặt.
“Cái này…” Vi Dự gãi gãi tai, “Uống ngon lắm.”
“Cảm ơn anh.”
Điền Điềm vươn tay định lấy ly nước. Cùng lúc đó, Vi Dự đột nhiên nhớ ra điều gì, cũng đưa tay ra sờ vào cái ly. Ngón tay của hai người vô tình chạm vào nhau. Cảm giác mềm mại, ấm áp khiến Vi Dự giật bắn mình, rụt vội tay về.
Tay anh rất trắng, thon dài, nhìn là biết loại quanh năm không thấy mặt trời.
Hành động rụt tay về của anh quá nhanh, sợ Điền Điềm hiểu lầm, Vi Dự vội vàng giải thích.
“À, không… xin lỗi, tôi không cố ý… Tôi quên mất, lẽ ra phải lấy cho cô đồ uống nóng.”
Dì Chu vừa nãy có dặn Vi Dự lấy đồ uống nóng, nhưng anh quên béng mất. Anh chỉ là, trong vô thức, muốn chia sẻ với cô cái món nước nho ép bảo bối mà anh thích nhất.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận