Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giao Dịch Ngọt Ngào
Vi Dự ngồi ngoài phòng khách, nghe tiếng cười trong veo của Điền Điềm vọng ra. Anh bất giác đưa tay lên sờ tai mình, thầm nghĩ giọng cô ấy nghe hay thật.
Rửa bát xong, Điền Điềm cũng ngại ở lại lâu, cô xin phép về nhà mình.
Dì Chu nhìn cái bộ dạng muốn giữ người ta ở lại mà không dám mở miệng của Vi Dự, bà chỉ biết lắc đầu.
“Để dì tiễn con ra cửa.”
Lúc Điền Điềm đang đứng ở cửa xỏ giày, dì Chu đột nhiên ghé sát vào tai cô, nói nhỏ: “Điềm Điềm này, dì nhờ con giúp một việc được không?”
“Dạ, dì cứ nói đi ạ.” Điền Điềm thấy vậy cũng hạ giọng trả lời.
“Con xem đấy, thằng Vi Dự nhà dì, nó chẳng có bạn bè gì cả. Cứ ru rú trong nhà suốt, không thích ra đường. Dì sợ nó cứ ngốc mãi trong nhà thế này có ngày sinh bệnh mất.”
Đây là lời thật lòng của dì Chu. Bà cũng không hiểu sao con mình càng lớn càng ngại giao tiếp. “Dì muốn nhờ con, ngày thường nếu rảnh rỗi, có thể rủ nó ra ngoài đi dạo… được không?”
Dì Chu nhìn sắc mặt của Điền Điềm, sợ cô từ chối, bà vội tung ra đòn quyết định:
“Con giúp dì nhé? Dì cũng lớn tuổi rồi, nói chuyện với nó không hợp. Nếu con chịu khó mang nó ra ngoài chơi, dì… dì giảm tiền thuê nhà cho con, chịu không?”
Shop online của Điền Điềm tuy đang phát triển, nhưng tiền thuê nhà vẫn là một khoản chi phí khá lớn. Nếu bớt được một chút, tội gì không làm.
Hơn nữa, nghĩ đến cái khuôn mặt thanh tú, trắng nõn, nhưng lại cực kỳ dễ đỏ ửng của Vi Dự…
…cô thật sự rất muốn sờ sờ cái vành tai đỏ lựng của anh.
Đó là suy nghĩ của Điền Điềm sau khi đã về đến nhà.
Bên kia, dì Chu vui vẻ quay vào “tranh công” với Vi Dự.
“Con trai, mẹ vừa mới nhờ Điềm Điềm thỉnh thoảng dắt con đi chơi rồi đấy.” Lời này nói ra, cứ như thể Vi Dự vẫn còn là một đứa trẻ mẫu giáo.
Vi Dự ngơ ngác “A” một tiếng, mắt mở to nhìn mẹ.
“Điềm Điềm nó đồng ý rồi. Con cố gắng lên nhé.” Dì Chu nháy mắt với anh, ám chỉ bà biết tỏng cái tâm ý của anh rồi.
Vi Dự không trả lời, nhưng trong lòng anh thì tim đang đập thình thịch như trống hội. Anh vui quá!
Trước khi về, dì Chu còn đưa cả Wechat của Điền Điềm cho Vi Dự, bảo anh “cố lên”.
Ngón tay của Vi Dự dừng lại rất lâu trước biểu tượng “Thêm bạn”. Anh không dám ấn.
Hay là đi tắm cái đã? Tắm xong rồi thêm.
Kết quả là tắm xong, anh vẫn không dám gửi. Anh ngẩng đầu nhìn tấm poster anime cỡ lớn trong phòng mình. Anh chợt nhận ra, nhân vật nữ chính trên đó có rất nhiều góc độ trông… khá giống Điền Điềm.
Anh hít một hơi sâu, ấn nút gửi lời mời kết bạn.
Sau đó, anh cứ nhìn chằm chằm vào cái điện thoại. Sao mãi mà Điền Điềm chưa chấp nhận?
Anh cứ chờ như vậy, chờ đến lúc sắp ngủ gật thì mới thấy yêu cầu được chấp nhận.
Điền Điềm thì vừa tắm rửa, sấy tóc, bôi kem dưỡng da xong xuôi mới nhìn thấy lời mời của Vi Dự. Cô ấn đồng ý.
Bên kia không thấy hồi âm. Cô nghĩ chắc Vi Dự ngủ rồi. Kỳ thực, Vi Dự chỉ là đang vắt óc suy nghĩ không biết nên nói gì.
Chờ đến khi anh nghĩ xong, gửi qua một cái nhãn dán chào hỏi đơn giản, thì Điền Điềm đã buông điện thoại, ngủ say từ lúc nào.
Mùa hè sắp tới, nắng sớm cũng trở nên chói chang. Điền Điềm từ trong giấc mơ tỉnh lại, cô vươn vai một cái, tiện tay túm mớ tóc dài thành một búi củ tỏi trên đỉnh đầu.
Cô bật chiếc loa bluetooth nhỏ trên đầu giường , sau đó lại mở máy tính trên bàn làm việc. Trong lúc chờ máy tính khởi động, Điền Điềm tranh thủ chạy ra ngoài rửa mặt.
Chỉ một loáng sau, cô đã ngậm bàn chải đánh răng quay về , ngồi xuống ghế, lướt xem tin nhắn của khách hàng từ hôm qua và các đơn hàng mới. Hôm qua là ngày sale cuối cùng, mọi người tranh thủ chốt đơn không ít.
Nhìn doanh số, tâm trạng của Điền Điềm tốt vô cùng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận