Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lần Đầu Chạm Tay
Cô vừa đánh răng vừa ngân nga theo bài nhạc, mũi chân nhịp nhịp xuống sàn gạch.
Rửa mặt xong xuôi, cô mới cầm lấy điện thoại và nhìn thấy cái nhãn dán Vi Dự gửi từ tối qua.
Điền Điềm mỉm cười, gửi lại một nhãn dán “Chào buổi sáng”.
Người bên kia, thế mà lại trả lời trong vòng một nốt nhạc.
Tối qua Vi Dự ngủ muộn, nhưng vì trong lòng có việc nên sáng sớm đã tỉnh. Anh cứ ôm khư khư cái điện thoại chờ hồi âm của cô.
Vi Dự: Buổi sáng tốt lành
Điền Điềm nhìn tin nhắn, không biết phải trả lời sao. Hôm nay cô chắc chắn là không thể rủ anh ra ngoài chơi được rồi. Đơn hàng quá nhiều, đóng gói với chốt đơn cũng mất cả ngày. Vì vậy, Điền Điềm không trả lời lại.
Bên kia, Vi Dự thấp thỏm rối rắm nửa ngày. Anh nghĩ đi nghĩ lại, mới đánh liều nhắn thêm một câu: Hôm nay… em bận sao?
Hôm qua nghe cô và mẹ nói chuyện, anh biết cô mở một cửa hàng trên Taobao.
Điền Điềm: Đúng vậy, em hơi bận. Hôm qua sale nhiều đơn quá.
Vi Dự: Em… em có cần người giúp không?
Điền Điềm: Hôm nay anh không bận việc à? Vi Dự: Không, anh rảnh.
Nếu tay biên tập của anh mà nhìn thấy câu trả lời này, chắc chắn anh ta sẽ biến thành cá mập mà lao tới cắn Vi Dự.
Điền Điềm: Vậy anh chuẩn bị một chút rồi qua đây nhé?
Vi Dự: [Nhãn dán gật đầu lia lịa]
Trả lời xong, đột nhiên linh cảm của Vi Dự ập đến. Anh vớ lấy bút vẽ, bắt đầu công việc.
“Leng keng.” Lúc chuông cửa vang lên, Điền Điềm đang ngồi bệt trên sàn nhà phòng khách để đóng gói hàng.
Biết Vi Dự sẽ qua nên cô đã thay bộ đồ ngủ, mặc một chiếc áo thun rộng và quần thể thao.
Cô nghĩ Vi Dự qua tay không là được rồi, không ngờ anh còn mang theo cả lê ướp lạnh.
Điền Điềm cũng không khách sáo, nhận lấy túi lê đặt lên bàn, cười cười chỉ vào “bãi chiến trường” trên mặt đất: “Hơi bừa bộn một chút, anh đừng để ý nhé.”
Anh lắc lắc đầu tỏ vẻ không sao. Tầm mắt anh bị thu hút bởi mấy thùng giấy xếp chồng trong góc phòng, trên mỗi thùng đều có dán giấy ghi chú, viết chữ và số nguệch ngoạc.
Điền Điềm giải thích đó là thùng đựng hàng, chữ và số là thông tin đơn hàng. Kỳ thực không chỉ phòng khách, mà phòng ngủ còn lại của cô cũng chất đầy hàng.
“Em xếp hết hàng hoá vào một phòng, vừa tiết kiệm không gian, lại vừa dễ tìm.”
“Em… giỏi thật đấy.” Vi Dự tán thưởng từ đáy lòng.
Điền Điềm kéo anh cùng ngồi bệt xuống sàn, dạy anh cách chốt đơn trên máy tính và cách đóng gói hàng sao cho đẹp.
Sau khi học được việc, hai người an an tĩnh tĩnh ngồi làm, phối hợp cũng rất ăn ý.
Trong lúc làm, Vi Dự rất nhiều lần vô tình đụng phải tay của Điền Điềm. Mỗi lần như vậy, tai anh lại đỏ bừng lên, nhưng Điền Điềm dường như không hề chú ý.
Lúc cô cầm đơn hàng đi vào kho lấy đồ rồi quay lại, vừa mới ngồi xuống, liền nghe Vi Dự hỏi.
“Anh… anh có thể gọi em là Điềm Điềm… được không?”
Hỏi xong, anh ngẩng lên nhìn cô một cái, rồi lại lập tức cúi đầu tiếp tục công việc trên tay, như thể có thể giả vờ mình chưa từng nói câu đó.
“Tất nhiên là được rồi.” Cô thấy câu hỏi này hơi kỳ lạ. Tên cô là Điền Điềm mà?
Vi Dự nhìn biểu cảm của cô, anh biết cô không hiểu ý của mình. Anh chỉ “Ừ” một tiếng, trong lòng có chút thất vọng.
Hai người đóng gói được một lúc, Điền Điềm nhìn đồng hồ, chuẩn bị đứng lên làm nước lê ép cho Vi Dự.
Một người ở phòng khách chiến đấu hăng hái, một người đi vào phòng bếp chuẩn bị đồ uống.
Quả lê ướp lạnh Vi Dự mua rất ngọt. Gọt vỏ xong, Điền Điềm lén ăn thử một miếng.
Ngọt thật, cô nghĩ.
Thời điểm bỏ miếng lê vào máy ép, cô đột nhiên phản ứng lại vấn đề mà Vi Dự vừa hỏi. À… thì ra không phải là “Điền Điềm” (tên), mà là “Điềm Điềm” (ngọt ngào/sweetie).
Khó trách khi cô đồng ý xong, bộ dạng của Vi Dự lại có chút buồn bực.
Vi Dự ngồi xếp bằng một lúc lâu cảm thấy không thoải mái, anh đổi tư thế thành ngồi xổm.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận