Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ Hôn Nước Lê Và…
“Vi Dự, nghỉ tay một chút đi. Nước lê ép xong rồi này.”
Điền Điềm bưng ly nước lê từ phòng bếp ra.
Vi Dự đang ngồi xổm, nghe gọi liền đột nhiên đứng bật dậy. Anh đứng lên quá nhanh, làm đầu óc có chút choáng váng, đứng không vững, loạng choạng ngã về phía sau. Điền Điềm vừa vặn ở ngay sau lưng, cô vội vàng vươn tay, một tay vòng qua ôm chặt lấy eo của anh, đỡ anh lại, phòng ngừa anh ngã xuống đất.
Cả người Vi Dự cứng đờ. Điền Điềm ghé sát vào người anh, cô ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt, sạch sẽ, giống như mùi nắng trên người anh.
Được cô đỡ đứng vững, Vi Dự đỏ bừng mặt: “Cảm… cảm ơn em.”
“Anh uống đi.”
Điền Điềm không buông tay ra ngay, cô giơ cái ly lên đến tận bên miệng anh, ý đồ muốn đút cho anh uống.
Vi Dự cảm thấy mình như đang mơ. Anh thụ sủng nhược kinh, nhưng anh sẽ không ngốc đến mức cự tuyệt loại phúc lợi này.
Tay anh hơi run run, mặt đỏ bừng, tai nóng ran. Tất cả mọi biểu cảm trên người anh đều đang lớn tiếng gào thét một câu: Vi Dự thích cô!
Điền Điềm cong cong khóe môi, tâm trạng càng thêm vui vẻ. Cô nói, giọng cũng mềm đi vài phần: “Anh có thể gọi em là… Điềm Điềm.”
Vi Dự uống hết một phần ba ly nước lê trong tay cô. Anh còn chưa kịp hồi phục lại tâm tình từ cú sốc vừa rồi, đã bị một cú sốc ngọt ngào khác đánh trúng.
“Ừm…” Thanh âm của anh nghe giống như một chú cún con đang vui mừng vẫy đuôi.
“Buổi tối em mời anh ăn cơm nhé.” Không thể để Vi Dự làm không công cho mình cả ngày được.
“Ra… ra ngoài ăn sao?” Vi Dự không thích ra cửa, không thích nơi đông người. Nhưng nếu là Điền Điềm muốn mời anh ra ngoài ăn, vậy thì…
“Ăn tại nhà.” Điền Điềm ngắt lời anh, “Em nấu cho anh ăn.”
Điền Điềm cơ bản là không thích ăn cơm hộp, vừa đắt đỏ lại không ngon. Đối với cô, tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy.
Quả nhiên, nam nữ phối hợp, làm việc không biết mệt.
Hai người rất nhanh liền đóng gói xong hết các đơn hàng cần gửi đi hôm nay, chỉ cần chờ người chuyển phát nhanh tới lấy đi là xong.
Cô hỏi Vi Dự có kiêng ăn món gì không, sau đó bảo anh ra phòng khách ngồi xem TV, còn mình thì xoay người tiến vào phòng bếp làm cơm tối.
Vi Dự ngồi trên sô pha, nhưng đôi mắt lại không thể khống chế mà cứ nhìn về phía phòng bếp. Tâm trí anh căn bản không đặt ở trên TV.
Từ cái lúc Điền Điềm đỡ được anh, rồi còn đút cho anh uống nước lê, anh đã luôn duy trì cái trạng thái ngơ ngơ ngẩn ngẩn này.
Anh sờ sờ lỗ tai nóng rực của mình, cuối cùng cũng thuận theo tâm ý mà đứng lên.
“Điềm Điềm, anh… anh có thể giúp em không?” Vi Dự nóng lòng muốn thử.
“Vậy… anh giúp em rửa rau được không?” Điền Điềm không nỡ từ chối anh.
“Được!”
Tư thế rửa rau của Vi Dự trông rất thành thục, làm Điền Điềm phải đặt câu hỏi.
“Ở nhà anh hay nấu cơm sao?”
“Đúng vậy.” Vi Dự có chút ngượng ngùng, “Ăn cơm hộp không tốt lắm.”
“Anh giỏi thật đấy.”
“Lần sau… anh mời em ăn.” “Được nha.”
Kỳ thật Vi Dự không phải là người nói nhiều, nhưng đối phương là Điền Điềm, anh lại thấy mình nói bao nhiêu cũng không đủ. Hai người vừa nói chuyện phiếm vừa nấu cơm, không còn cảm giác xa lạ như ngày hôm qua nữa.
Nước lê ép hồi trưa còn thừa không ít. Một là bởi vì Điền Điềm không thích uống quá ngọt, hai là bởi vì… Vi Dự không thích uống nước lê.
“Anh rất thích uống nước nho sao?” Điền Điềm nhìn ly nước của anh còn thừa rất nhiều liền hỏi.
“Đúng vậy.” Vi Dự sờ sờ mũi, sợ Điền Điềm nghĩ mình kén ăn.
“Thế mà hôm qua anh còn lấy cho em nhiều nước nho như vậy?” Điền Điềm trêu chọc anh.
Quả nhiên, anh lại đỏ mặt ấp úng. Điền Điềm vội vàng nói sang chuyện khác.
Ăn cơm xong, Vi Dự còn muốn nán lại phòng của Điền Điềm, nhưng cảm thấy không thích hợp. Mỗi bước chân đi ra cửa đều đầy lưu luyến.
Sau khi đóng cửa lại, Điền Điềm không lập tức rời đi. Cô nhìn qua mắt mèo.
Cô nhìn thấy anh sau khi mở cửa phòng đối diện, lại quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào cửa phòng của cô một lúc lâu sau mới chịu vào nhà.
Nhìn anh đóng cửa lại, Điền Điềm mới mỉm cười trở về phòng.
Tắm rửa xong, nằm dài trên giường, Điền Điềm nghĩ lại bộ dạng Vi Dự đỏ mặt lúc ban chiều. Một cơn nóng râm ran lan toả khắp cơ thể. Hai chân cô khẽ cọ vào nhau dưới lớp chăn mỏng.
Một bàn tay cô lần mò xuống nơi thầm kín nhất. Ngón tay cô chạm vào vùng cỏ non mềm mại, rồi khẽ khàng tách hai cánh mỏng ẩm ướt ra, hai ngón tay thon dài rụt rè, rồi cũng mạnh dạn luồn lách vào sâu bên trong cái hang động nhỏ. Bàn tay còn lại nắm chặt lấy ga giường.
Thời điểm ngón tay bắt đầu ra vào, trong đầu cô tất cả đều là khuôn mặt đỏ bừng của Vi Dự.
Lần đầu tiên Điền Điềm tự an ủi bản thân mà có thể tưởng tượng ra một hình dáng cụ thể như vậy.
Cô nghĩ, không biết lúc hôn môi, anh sẽ đỏ mặt tới mức nào. Anh sẽ vụng về vuốt ve cô ra sao. Và… anh sẽ thẹn thùng thế nào khi đem cự vật nóng rẫy của mình, đâm xuyên qua cơ thể cô.
Động tác bên dưới càng lúc càng nhanh. Âm thanh rên rỉ ái muội khẽ bật ra khỏi cổ họng. Khi cơ thể đạt đến đỉnh điểm, cô cảm thấy mình càng thêm hư không.
Cô dùng chân kẹp chặt lấy chăn, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất:
Làm thế nào để có thể… nhanh nhanh đem Vi Dự ăn sạch.

Bình luận (0)

Để lại bình luận